📚 Truyện Web

Chương 1: Mưa Axit và Vị Khách Lạ

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Sài Gòn Mới, 2099. Mưa. Nó không phải là thứ mưa của ngày xưa, thứ mưa mang theo sự sống và gột rửa bụi trần. Đây là mưa axit. Những giọt nước nặng nề, độc hại rơi xuống từ một bầu trời vĩnh viễn mang màu chì, gõ vào khung cửa sổ căn hộ của Thanh như những ngón tay xương xẩu. Âm thanh đó là bản nhạc nền bất tận của thành phố này, một lời nhắc nhở thường trực về cái giá của sự tiến bộ. Thanh ngồi trong bóng tối, để ánh sáng duy nhất trong phòng hắt ra từ màn hình cũ kỹ đang chạy một vòng lặp quảng cáo vô tận về ‘Ký Ức Vĩnh Cửu’ – dịch vụ lưu trữ hồi ức cao cấp nhất của tập đoàn Mnemonics. Anh rót một ly rượu rẻ tiền, thứ chất lỏng màu hổ phách cháy trong cổ họng, một cảm giác thật thà hiếm hoi trong một thế giới mà ngay cả cảm xúc cũng có thể được mua bán. Văn phòng thám tử tư của anh, cũng chính là căn hộ tồi tàn này, nằm lọt thỏm trong một khu chung cư cũ nát ở Quận 4, một mê cung bê tông và những bảng hiệu neon nhấp nháy, nơi quá khứ và tương lai va chạm trong một mớ hỗn độn bẩn thỉu. Anh là một kẻ truy tìm ký ức. Một nghề nghe có vẻ cao sang, nhưng thực chất chỉ là một gã đào bới trong đống rác tinh thần của người khác. Khách hàng của anh thường là những kẻ muốn tìm lại một mảnh hồi ức đã mất, một công thức bị đánh cắp, một lời hứa bị lãng quên, hoặc đơn giản là một cảm giác hạnh phúc giả tạo để thoát khỏi thực tại. Thanh làm việc đó vì tiền, và cũng vì nó giúp anh quên đi khoảng trống mênh mông trong đầu mình. Năm năm trước, trong một nhiệm vụ cảnh sát mà anh không thể nhớ rõ, một phần não của anh đã bị xóa sổ. Không phải là một vết sẹo vật lý, mà là một khoảng lặng, một chương sách bị xé toạc. Anh chỉ còn lại những mảnh vỡ: mùi khói, tiếng hét, ánh đèn cấp cứu nhòe đi trong mưa, và một cảm giác tội lỗi không tên. Kể từ đó, anh rời ngành, trở thành một bóng ma trong chính cuộc đời mình, bị ám ảnh bởi một quá khứ mà anh không thể nắm bắt. Tiếng chuông cửa vang lên, một âm thanh sắc lẻm, lạc lõng giữa tiếng mưa đều đều. Thanh nhíu mày. Anh không có hẹn với ai. Anh vớ lấy khẩu súng lục năng lượng cũ kỹ nằm trên bàn, một di vật từ thời còn làm cảnh sát, rồi chậm rãi bước ra cửa. Màn hình an ninh nhiễu hạt chiếu hình một người phụ nữ đang đứng dưới mái hiên, chiếc ô công nghệ cao của cô ta tạo ra một trường lực vô hình đẩy những giọt mưa axit ra xa. "Mở cửa," một giọng nói vang lên từ loa ngoài, không phải là một yêu cầu, mà là một mệnh lệnh. Giọng nói đó lạnh như băng, nhưng lại có một sự quyến rũ không thể phủ nhận.

Thanh mở khóa. Người phụ nữ bước vào, mang theo hơi lạnh và mùi nước hoa đắt tiền. Cô ta mặc một bộ vest được cắt may hoàn hảo, màu đen tuyền, tương phản hoàn toàn với sự tồi tàn của căn phòng. Mái tóc đen của cô được búi cao một cách trang trọng, để lộ chiếc cổ thon và đôi mắt sắc như dao cạo. Đó là Linh, CEO của tập đoàn Mnemonics, một trong những người phụ nữ quyền lực nhất Sài Gòn Mới. Thanh đã thấy cô ta hàng trăm lần trên các bảng quảng cáo ba chiều khắp thành phố. "Thám tử Thanh?" Linh hỏi, đôi mắt cô lướt nhanh qua căn phòng, một cái nhíu mày kín đáo cho thấy sự đánh giá của cô. "Là tôi," Thanh đáp, đặt khẩu súng trở lại bàn nhưng vẫn để trong tầm với. "Tập đoàn Mnemonics có việc gì cần đến một gã thám tử quèn ở xó này?" Linh không để tâm đến sự mỉa mai trong giọng anh. Cô ta đi thẳng vào vấn đề. "Tôi cần thuê anh. Một ký ức đã bị đánh cắp từ phòng thí nghiệm trung tâm của chúng tôi. Nó cực kỳ quan trọng." Thanh cười khẩy. "Một ký ức? Cảnh sát công nghệ của các người đâu rồi? Hay đây là loại ký ức mà các người không muốn chính quyền biết đến?" "Anh sắc sảo hơn vẻ ngoài của mình đấy," Linh nói, một nụ cười nửa miệng thoáng qua trên môi. "Đúng vậy. Đây là một vấn đề nhạy cảm. Chúng tôi cần một người ngoài, một người kín đáo và hiệu quả. Lý lịch của anh cho thấy anh là người như vậy." "Lý lịch của tôi cũng cho thấy tôi đã giải nghệ," Thanh nói dối. Anh chưa bao giờ thực sự rời bỏ. Anh chỉ đang trốn chạy. "Anh cần tiền, thám tử Thanh," Linh nói thẳng. Cô ta đặt một chiếc thẻ tín dụng lên bàn. "Đây là khoản tạm ứng. Con số đủ để anh không phải uống thứ rượu rẻ tiền đó trong một năm. Phần còn lại sẽ lớn hơn gấp mười lần khi công việc hoàn thành." Thanh nhìn vào chiếc thẻ, rồi lại nhìn vào đôi mắt của Linh. Anh thấy ở đó một sự quyết tâm lạnh lùng, một tham vọng không đáy, và một điều gì đó khác... một sự che giấu. Cô ta đang không nói hết sự thật. Anh biết điều đó như biết rõ vị đắng của ly rượu trên môi. Nhưng anh cũng biết mình không có lựa chọn. Khoảng trống trong đầu anh luôn gào thét đòi được lấp đầy, và vụ án này, với sự bí ẩn và số tiền khổng lồ, có thể là thứ anh cần. "Nói cho tôi biết về ký ức đó," Thanh nói, cuối cùng cũngยอม nhận công việc. Linh ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn lành lặn trong phòng. "Đó là bản thiết kế gốc của một công nghệ mới. Công nghệ 'Lõi Đồng Cảm'. Nó có khả năng thay đổi hoàn toàn ngành công an và luật pháp." "Nghe có vẻ to tát," Thanh lẩm bẩm. "Nó có thể trích xuất không chỉ hình ảnh, mà cả cảm xúc và ý định từ một ký ức," Linh giải thích, giọng cô ta hạ thấp xuống. "Nếu rơi vào tay kẻ xấu, nó sẽ là một vũ khí đáng sợ. Nếu chúng tôi không tìm lại được, nó sẽ là một thảm họa." Khi Linh nói về thảm họa, ánh mắt cô ta thoáng dao động. Chỉ một khoảnh khắc, nhưng Thanh đã kịp nhìn thấy. Một vết nứt nhỏ trong lớp vỏ bọc hoàn hảo. Anh có cảm giác, thảm họa mà cô ta đang nói đến không chỉ là của tập đoàn. Nó còn là của riêng cô ta. "Được rồi," Thanh nói, đứng dậy. "Tôi nhận vụ này. Bắt đầu từ đâu?" "Phòng thí nghiệm của tôi," Linh đáp, cũng đứng dậy. "Ngay bây giờ." Thanh khoác vội chiếc áo măng tô đã sờn cũ, đội chiếc mũ phớt để che đi khuôn mặt mệt mỏi. Anh bước theo Linh ra khỏi căn hộ, trở lại với màn mưa axit và những con phố đẫm nước của Sài Gòn Mới. Anh chưa biết rằng, bước chân này không chỉ đưa anh vào một vụ án mới, mà còn kéo anh trở lại với chính cơn ác mộng mà anh đã cố gắng quên đi trong suốt năm năm qua. Cuộc tìm kiếm ký ức cho người khác sắp trở thành cuộc tìm kiếm chính bản thân anh.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.