📚 Truyện Web

Chương 10: Sự Thật Bị Đánh Cắp

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Lời thú tội của K-gen là mảnh ghép cuối cùng. Bức tranh giờ đây đã hiện ra, không phải là một tác phẩm nghệ thuật, mà là một bức biếm họa xấu xí về sự phản bội và tham vọng. Thanh đứng trên cây cầu, để mặc cho mưa quất vào mặt, nhưng anh không còn cảm thấy gì nữa. Cơn chấn động ban đầu đã qua đi, nhường chỗ cho một sự rõ ràng lạnh lẽo, một sự tập trung sắc như dao cạo. Mọi thứ đều ráp vào nhau một cách hoàn hảo đến ghê tởm. Linh. Cô ta không chỉ là khách hàng. Cô ta là kẻ chủ mưu. Năm năm trước, trong sự hỗn loạn của chiến dịch Chimera, cô ta đã ở đó. Cô ta đã lợi dụng lúc anh bị thương, bất tỉnh, để thực hiện một cuộc phẫu thuật ký ức. Cô ta đã cướp đi của anh không chỉ ký ức về nhiệm vụ, mà còn là một phần linh hồn anh, để lại một khoảng trống mà không bác sĩ nào có thể chữa lành. Ký ức bị đánh cắp. Đó không phải là 'Lõi Đồng Cảm'. Đó là ký ức của chính anh. Một ký ức mà Linh cho là "quá nguy hiểm để tồn tại". Nó chứa đựng điều gì? Sự thật về Chimera? Một tội ác mà Mnemonics đã che giấu? Một bí mật có thể hạ bệ cả cô ta và tập đoàn của mình? Vụ trộm ở Mnemonics. Một màn kịch được dàn dựng công phu. Linh không thuê anh để tìm lại thứ gì đó. Cô ta thuê anh để nghiên cứu anh. Để xem liệu năm năm có làm phai mờ các cạnh sắc của khoảng trống trong đầu anh không. Để xem liệu có bất kỳ mảnh vỡ nào của sự thật đang rò rỉ ra ngoài không. Anh là một con chuột thí nghiệm trong chính mê cung của đời mình, và cô ta là nhà khoa học đứng sau tấm kính một chiều, quan sát và ghi chép. Cuộc tấn công trong con hẻm. Cái bẫy ở nhà kho. Đó không phải là do Linh sắp đặt. Đó là Cygnus Corp, hoặc một thế lực nào đó khác. Lời nói dối của Linh đã vô tình ném anh vào giữa một cuộc chiến tranh bóng tối. Bằng cách nào đó, các đối thủ của cô ta đã biết về sự tồn tại của ký ức Chimera và chúng cũng muốn có nó. Anh đã trở thành một món hàng bị săn đuổi, một chiếc chìa khóa sống mà tất cả các bên đều muốn sở hữu. Thanh bật cười, một tiếng cười khô khốc, lạc lõng giữa tiếng mưa. Anh đã bị lừa dối một cách ngoạn mục. Anh đã đi tìm kiếm một thứ mà không hề biết rằng nó đã từng thuộc về mình. Anh đã cố gắng giải một câu đố trong khi chính anh là mảnh ghép còn thiếu. Nhưng bây giờ, anh đã biết. Sự thiếu hiểu biết đã biến anh thành con mồi. Giờ đây, sự thật sẽ biến anh thành kẻ đi săn. Anh cần phải lấy lại ký ức đó. Đó không còn là một lựa chọn. Đó là một sự cần thiết. Nó là câu trả lời cho năm năm sống trong sương mù, là chìa khóa để hiểu được cảm giác tội lỗi không tên đã ám ảnh anh. Nó là công lý cho chính bản thân anh. Nhưng ký ức đó ở đâu? K-gen nói Linh đã lấy nó. Cô ta đang giữ nó ở đâu? Một nơi an toàn nhất, được bảo vệ nghiêm ngặt nhất. Một nơi mà không ai có thể xâm nhập. Máy chủ trung tâm của tòa tháp Mnemonics. Đột nhập vào pháo đài của kẻ thù. Một nhiệm vụ bất khả thi. Nhưng Thanh không còn gì để mất. Anh đã mất quá khứ của mình, và suýt nữa mất cả mạng sống. Sự sợ hãi đã được thay thế bằng một sự quyết tâm lạnh như băng. Anh rời khỏi cây cầu, bước đi với một mục đích rõ ràng. Anh cần vũ khí, thiết bị và một kế hoạch. Anh không thể làm việc này một mình. Anh cần sự giúp đỡ. Nhưng anh có thể tin tưởng ai trong thành phố dối trá này? Bà Sáu? Bà ấy khôn ngoan, nhưng bà ấy sẽ không dính vào một cuộc chiến tranh tập đoàn. K-gen? Cậu ta đã biến mất, và có lẽ đó là điều tốt nhất cho cậu ta. Cảnh sát? Họ đã bị các tập đoàn mua chuộc từ lâu. Rồi anh nghĩ đến những kẻ đã cứu anh ở nhà kho. Nhóm người mặc giáp đen trên chiếc xe bọc thép. Họ là ai? Họ bắn vào những con robot, không phải anh. Họ rõ ràng là kẻ thù của kẻ đã gài bẫy anh. Kẻ thù của kẻ thù là bạn? Đó là một rủi ro, nhưng anh không còn nhiều lựa chọn. Làm thế nào để liên lạc với họ? Anh không thể. Anh chỉ có thể hy vọng rằng họ cũng đang tìm kiếm anh. Anh phải tự tạo ra một tín hiệu, một hành động đủ lớn để thu hút sự chú ý của họ, nhưng không quá lộ liễu để Linh có thể đề phòng. Anh đi đến một khu chợ đen khác, một nơi chuyên bán các thiết bị quân sự đã qua sử dụng. Anh dùng số tiền còn lại của mình để mua một vài quả lựu đạn điện từ (EMP), một thiết bị phá sóng tầm ngắn, và một khẩu súng trường năng lượng mạnh hơn khẩu súng lục cũ của mình. Anh không còn là một thám tử. Anh là một người lính chuẩn bị bước vào trận chiến cuối cùng. Kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu anh. Một kế hoạch táo bạo, điên rồ và đầy rẫy rủi ro. Anh sẽ không tấn công trực diện vào tòa tháp Mnemonics. Anh sẽ tấn công vào một thứ khác, một thứ mà Linh không ngờ tới. Anh sẽ tấn công vào một trong những cơ sở dữ liệu dự phòng của cô ta, một nơi ít được bảo vệ hơn, nhưng vẫn đủ quan trọng để khiến cô ta phải phản ứng. Anh sẽ tạo ra một sự hỗn loạn, một sự đánh lạc hướng. Và trong lúc mọi sự chú ý đều đổ dồn vào đó, anh sẽ đột nhập vào tòa tháp, không phải từ cửa chính hay sân bay trên nóc, mà từ bên dưới. Từ hệ thống cống ngầm và cáp dịch vụ của thành phố. Khi đứng trong một con hẻm tối, kiểm tra lại vũ khí của mình, Thanh nhìn lên tòa tháp Mnemonics ở phía xa. Nó sừng sững giữa trời đêm như một ngọn giáo bằng kính và thép, một biểu tượng của quyền lực và sự kiêu ngạo. Đó là nơi Linh đang ở, cùng với quá khứ bị đánh cắp của anh. "Ta đến đây, Linh," anh thì thầm với màn mưa. "Ta đến để lấy lại những gì thuộc về mình." Ngọn lửa bên trong anh không còn là sự giận dữ mù quáng. Nó đã được tôi luyện thành một mục đích duy nhất. Anh không chỉ đi tìm sự thật. Anh đi đòi lại chính mình.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.