📚 Truyện Web

Chương 11: Đối Mặt Trên Đỉnh Tháp

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Cơn bão ập đến Sài Gòn Mới cùng lúc với kế hoạch của Thanh. Gió giật điên cuồng, và những hạt mưa axit quất vào các tòa nhà chọc trời như hàng triệu viên đạn thủy tinh. Đó là một vỏ bọc hoàn hảo. Cuộc tấn công nghi binh của Thanh đã thành công một cách ngoạn mục. Một quả lựu đạn EMP phát nổ tại một trạm biến thế cung cấp điện cho một trong những trung tâm dữ liệu phụ của Mnemonics đã gây ra một sự hỗn loạn có kiểm soát. Hệ thống báo động của tập đoàn la hét, và các đội an ninh được điều động đến sai vị trí, để lại một lỗ hổng nhỏ trong hệ thống phòng thủ của tòa tháp chính. Thanh đã lợi dụng lỗ hổng đó. Anh đã đi qua những đường cống hôi thối, leo lên những trục cáp dịch vụ trơn trượt, và vượt qua ba lớp an ninh bằng cách sử dụng các thiết bị phá sóng và những kỹ năng cũ của mình. Anh di chuyển như một bóng ma trong lòng con quái vật, không để lại dấu vết, chỉ có một mục tiêu duy nhất: tầng penthouse, nơi ở và văn phòng riêng của Linh. Khi anh bước ra khỏi một cửa thông gió trong hành lang dẫn đến penthouse, anh ướt sũng, bẩn thỉu, và kiệt sức. Nhưng anh đã ở đây. Anh nhìn khẩu súng trường năng lượng trên tay, cảm nhận sức nặng của nó. Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu. Anh không cần phải phá cửa. Cánh cửa dẫn vào penthouse tự động mở ra. Linh đang đợi anh. Cô đứng giữa căn phòng sang trọng, quay lưng về phía anh, nhìn ra cơn bão đang gào thét bên ngoài. Cô không còn mặc chiếc váy lụa hay bộ vest quyền lực. Cô mặc một bộ đồ tác chiến màu đen, bó sát. Mái tóc cô được buộc cao gọn gàng. Cô trông giống một nữ chiến binh hơn là một CEO. "Tôi biết anh sẽ đến," cô nói, giọng bình thản đến lạ. "Chỉ là không nghĩ anh lại chọn một đêm mưa bão như thế này. Rất kịch tính đấy, thám tử." "Trò chơi kết thúc rồi, Linh," Thanh nói, chĩa súng về phía cô. "Trả lại cho tôi những gì cô đã lấy." Linh từ từ quay lại. Trên tay cô không phải là một ly rượu, mà là một khẩu súng lục năng lượng tinh xảo, và nó đang chĩa thẳng vào anh. "Trả lại?" cô cười khẩy. "Tôi đã cứu anh, Thanh à. Ký ức đó là một lời nguyền. Nó sẽ phá hủy anh, giống như nó suýt nữa đã phá hủy tôi." "Vậy hãy để tôi tự quyết định điều đó," Thanh gầm lên. "Nó ở đâu? Trong máy chủ trung tâm?" "Tất nhiên là không," Linh đáp. "Anh nghĩ tôi ngốc đến mức giữ một thứ nguy hiểm như vậy ở một nơi có thể bị hack sao?" Cô gõ nhẹ vào một thiết bị nhỏ gắn trên thái dương của mình. "Nó ở đây. Nơi an toàn nhất. Trong đầu tôi. Tôi đã sao chép nó vào chính tâm trí của mình." Thanh sững sờ. Linh đã không chỉ đánh cắp ký ức của anh. Cô ta đã biến nó thành của riêng mình. "Tại sao, Linh?" anh hỏi, giọng anh lạc đi. "Tại sao lại làm tất cả những điều này? Chimera là cái quái gì mà cô phải làm đến mức này?" "Chimera là một tội ác," Linh nói, giọng cô đanh lại, ánh mắt cô rực lên một ngọn lửa căm hận. "Nó không phải là một chiến dịch triệt phá buôn lậu vũ khí. Đó là một vỏ bọc. Đêm đó, Mnemonics và Cygnus Corp đã hợp tác trong một dự án bí mật: thử nghiệm một loại vũ khí thần kinh trên dân thường. Một khu chung cư cũ ở Quận 7. Họ đã phát tán một loại virus biến đổi gen, được thiết kế để gây ra sự hoảng loạn và sợ hãi tột độ, để xem họ có thể kiểm soát đám đông bằng công nghệ hay không." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc. "Tôi là một nhà khoa học trẻ làm việc cho dự án đó. Tôi đã ở đó. Tôi đã thấy những gì đã xảy ra. Những người vô tội la hét, giẫm đạp lên nhau. Những gia đình tan nát. Và rồi... cảnh sát các anh đến. Các anh không biết sự thật, các anh chỉ nghĩ đó là một cuộc bạo loạn. Giao tranh nổ ra. Anh đã bị thương. Và tôi đã thấy một cơ hội." "Cơ hội?" Thanh lặp lại một cách ghê tởm. "Anh đã ghi lại mọi thứ," Linh giải thích. "Cổng kết nối thần kinh của anh, nó không chỉ nhận tín hiệu, nó còn ghi lại dữ liệu thô. Anh đã có bằng chứng không thể chối cãi về tội ác của cả hai tập đoàn. Tôi biết nếu bằng chứng đó bị lộ ra, chúng sẽ giết tất cả mọi người có liên quan, kể cả tôi. Vì vậy, tôi đã lấy nó. Tôi đã lấy ký ức của anh để tự bảo vệ mình." Cô nhìn thẳng vào mắt Thanh, một sự tuyệt vọng hiện rõ trong mắt cô. "Tôi đã dùng nó để leo lên. Tôi đã dùng những bí mật đó để đe dọa những kẻ đứng đầu, để có được vị trí này. Tôi đã nghĩ rằng khi có đủ quyền lực, tôi có thể sửa chữa mọi thứ, có thể vạch trần chúng. Nhưng tôi đã sai. Quyền lực là một thứ gây nghiện. Và tôi đã bị mắc kẹt." Sấm chớp rạch ngang bầu trời, soi sáng khuôn mặt của Linh, một khuôn mặt của sự hối hận và sợ hãi. "Tôi thuê anh vì tôi không biết phải làm gì nữa, Thanh. Tôi muốn xem liệu anh có thể tìm ra sự thật mà không cần ký ức đó không. Tôi đã hy vọng anh có thể là người hùng mà tôi không thể trở thành. Nhưng Cygnus cũng đã biết anh là chìa khóa. Và chúng sẽ không dừng lại cho đến khi có được ký ức đó, hoặc phá hủy nó cùng với cả hai chúng ta." Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả tòa tháp. Những tấm kính cường lực khổng lồ của penthouse rạn nứt. Cửa thang máy bị thổi bay, và một nhóm đặc vụ mặc giáp của Cygnus Corp tràn vào, súng lăm lăm. "Hết giờ tâm sự rồi," gã chỉ huy của chúng nói, giọng hắn được khuếch đại qua loa. "Giao ký ức ra đây, và chúng tôi sẽ cho hai người một cái chết nhanh chóng." Linh không nói gì. Cô chỉ nhìn Thanh, một cái nhìn nói lên tất cả. Họ đã bị dồn vào đường cùng. Kẻ thù của họ không chỉ là những tập đoàn, mà còn là quá khứ tội lỗi đang quay lại đòi nợ. Thanh hạ súng xuống một chút, liếc nhìn Linh. "Cô nói cô muốn sửa chữa mọi thứ?" Linh gật đầu, một sự quyết tâm mới hiện lên trong mắt cô. "Phải." "Vậy thì hãy cùng nhau sống sót qua đêm nay," Thanh nói. "Và ngày mai, chúng ta sẽ cho cả thế giới biết sự thật." Anh quay sang đối mặt với các đặc vụ Cygnus, khẩu súng trường của anh sẵn sàng. "Nhưng trước hết, chúng ta cần phải dọn dẹp một chút rác rưởi." Linh đứng bên cạnh anh, giơ súng lên. Hai kẻ thù không đội trời chung, giờ đây lại trở thành đồng minh bất đắc dĩ, bị mắc kẹt trên đỉnh của một tòa tháp giữa một cơn bão, bị bao vây bởi những kẻ muốn chôn vùi sự thật. Trận chiến cuối cùng không phải là giữa họ với nhau, mà là giữa họ và cả một thế giới dối trá.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.