📚 Truyện Web

Chương 12: Lựa Chọn Cuối Cùng

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Cuộc đấu súng trên đỉnh tháp Mnemonics là một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Ánh sáng laser xanh đỏ cắt ngang căn phòng sang trọng, biến những tác phẩm nghệ thuật đắt tiền và đồ nội thất hàng hiệu thành tro bụi. Thanh và Linh, từ hai kẻ đối đầu, giờ đây lại chiến đấu lưng kề lưng, một sự phối hợp ăn ý đến bất ngờ. Anh là một cựu cảnh sát với bản năng chiến đấu đường phố, còn cô là một nhà khoa học với sự chính xác và toan tính lạnh lùng. Họ bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo. Thanh di chuyển nhanh nhẹn, sử dụng các vật cản để ẩn nấp và bắn trả một cách hiệu quả. Linh, ngược lại, đứng ở một vị trí chiến lược, sử dụng các tiện ích công nghệ cao của căn penthouse để tạo lợi thế: kích hoạt hệ thống chữa cháy để tạo ra một màn hơi nước dày đặc, làm nhiễu hệ thống nhắm của kẻ địch, hay thậm chí là điều khiển các vách ngăn thông minh để thay đổi cấu trúc của chiến trường. Nhưng các đặc vụ của Cygnus quá đông và được trang bị tốt hơn. Dần dần, Thanh và Linh bị dồn vào một góc, lưng tựa vào bức tường kính đã rạn nứt. Cơn bão bên ngoài vẫn đang gào thét, như thể đang cổ vũ cho sự hỗn loạn bên trong. "Chúng ta không thể cầm cự được lâu nữa!" Thanh hét lên giữa tiếng súng. "Cô có kế hoạch nào không?" "Luôn luôn có!" Linh đáp. Cô kéo Thanh về phía một bức tường trống. Cô đặt tay lên đó, và một bảng điều khiển ẩn hiện ra. "Tòa tháp này có một giao thức sơ tán khẩn cấp cuối cùng. Một thang máy từ trường, được che chắn và không có trong sơ đồ chính thức. Nó sẽ đưa chúng ta xuống thẳng tầng hầm, nơi có một đường hầm thoát hiểm dẫn ra khỏi thành phố." Cô nhanh chóng nhập một chuỗi mã phức tạp. Một phần của bức tường trượt sang một bên, để lộ một cabin thang máy nhỏ hẹp. "Đi thôi!" Khi họ chuẩn bị bước vào, một tia laser bắn trúng bảng điều khiển, khiến nó tóe lửa. Cánh cửa thang máy bắt đầu đóng lại. "Chết tiệt!" Linh chửi thề. "Nó sẽ không mở lại được nữa! Chỉ đủ thời gian cho một người!" Cô nhìn Thanh, ánh mắt quyết đoán. "Anh đi đi. Anh phải sống. Anh là nhân chứng duy nhất còn lại không bị vấy bẩn." "Không!" Thanh từ chối. "Tôi sẽ không để cô ở lại đây một mình." "Đừng ngốc nữa, Thanh!" Linh quát lên, đẩy anh về phía thang máy. "Ký ức đó vẫn còn trong đầu tôi. Nếu tôi chết, nó sẽ mất. Nhưng nếu anh sống, anh có thể kể lại câu chuyện. Anh có thể vạch trần chúng! Đó mới là điều quan trọng!" Đúng lúc đó, một đặc vụ Cygnus lao đến. Linh đẩy mạnh Thanh vào thang máy, rồi quay lại đối mặt với hắn. Cửa thang máy bắt đầu đóng lại. Qua khe cửa hẹp dần, Thanh nhìn thấy hình ảnh cuối cùng của Linh: cô giơ súng lên, một nụ cười buồn bã nhưng thanh thản nở trên môi, trước khi ánh sáng của một phát đạn laser nhấn chìm tất cả. Cánh cửa đóng sập. Thang máy lao xuống trong bóng tối với một tốc độ chóng mặt. Thanh đấm mạnh vào bức tường kim loại, một tiếng hét giận dữ và bất lực bật ra từ cổ họng. Anh đã sống sót, nhưng cái giá phải trả là mạng sống của người phụ nữ vừa là kẻ thù, vừa là đồng minh của anh. Thang máy dừng lại ở một tầng hầm tối tăm. Thanh bước ra, tìm thấy đường hầm thoát hiểm đúng như lời Linh nói. Anh đi trong đường hầm đó một quãng đường dài, đầu óc trống rỗng. Khi anh bước ra ngoài, anh đã ở ngoại ô thành phố. Mưa đã ngớt. Bầu trời bắt đầu hửng sáng. Anh không có gì trong tay. Không có bằng chứng vật lý, không có bản ghi ký ức. Chỉ có câu chuyện của Linh và ký ức của chính anh về những sự kiện vừa qua. Nhưng anh có một thứ khác. Một ý tưởng. Một kế hoạch cuối cùng. Anh tìm đến một nơi duy nhất mà anh biết mình có thể được giúp đỡ. Anh tìm đến K-gen. Thanh tìm thấy cậu ta trong một căn hộ tồi tàn, đang chuẩn bị bỏ trốn. K-gen hoảng sợ khi thấy Thanh, nhưng khi nghe câu chuyện, sự sợ hãi của cậu ta được thay thế bằng một sự kinh ngạc và một lòng trắc ẩn bất ngờ. "Tôi không có bằng chứng," Thanh nói. "Nhưng tôi có một câu chuyện. Và cô ấy đã chết để tôi có thể kể câu chuyện đó. Cậu có thể giúp tôi không? Giúp tôi làm cho cả thế giới phải lắng nghe?" K-gen nhìn Thanh một lúc lâu. Cậu ta, một kẻ sống ngoài vòng pháp luật, một kẻ chỉ biết đến lợi nhuận, giờ đây lại phải đối mặt với một lựa chọn về đạo đức. Cậu ta có thể bỏ trốn và quên đi mọi thứ. Hoặc cậu ta có thể làm một điều đúng đắn, một lần trong đời. "Được," K-gen thì thầm. "Tôi sẽ giúp anh." Cả hai đã làm việc không ngừng nghỉ. Thanh kể lại mọi thứ anh biết, mọi chi tiết về Chimera, về Linh, về Cygnus và Mnemonics. K-gen không chỉ ghi lại câu chuyện đó. Cậu ta đã biến nó thành một vũ khí. Cậu ta đã lồng ghép lời kể của Thanh vào những đoạn mã, những virus thông tin, và gieo rắc chúng vào mọi ngóc ngách của mạng lưới. Cậu ta đã tấn công vào các kênh truyền thông lớn, các mạng xã hội, các diễn đàn ẩn danh, biến câu chuyện của Thanh thành một huyền thoại đô thị không thể bị xóa sổ. Scandal bùng nổ. Nó không phải là một bản tin chính thức, mà là một cơn bão tin đồn, một sự thật được lan truyền từ người này sang người khác, không thể bị kiểm chứng nhưng lại quá thuyết phục để có thể bỏ qua. Cổ phiếu của Mnemonics và Cygnus Corp lao dốc. Các cuộc điều tra nội bộ và chính phủ được khởi động, không phải vì bằng chứng, mà vì sức ép của dư luận. **KẾT CỤC** Trong cơn hỗn loạn của vụ bê bối, Thanh biến mất. Anh không ở lại để trở thành một người hùng hay một nhân chứng. Anh đã hoàn thành lời hứa của mình với Linh. Anh đã kể câu chuyện của cô. Nhiều tháng sau, tại một quán ăn nhỏ ở một thành phố xa xôi, Thanh nhận được một gói hàng không người gửi. Bên trong là một con chip ký ức và một lời nhắn: "Cô ấy đã để lại một bản sao lưu. Cô ấy luôn có một kế hoạch dự phòng. – K." Đó là ký ức của anh. Sự thật về Chimera, về năm năm đã mất, nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Tiểu thuyết kết thúc với hình ảnh Thanh đứng một mình bên bờ biển, không phải là những con sóng nhân tạo của Sài Gòn Mới, mà là một đại dương thực sự. Anh cầm con chip trên tay, nhìn về phía hoàng hôn. Anh đã đi một chặng đường dài, đã chiến đấu, đã mất mát, để có được nó. Anh có nên phục hồi nó không? Anh có muốn biết con người anh đã từng là ai không? Sau một hồi lâu, anh mỉm cười, một nụ cười thật sự, lần đầu tiên sau nhiều năm. Anh ném con chip xuống biển. Những con sóng cuốn nó đi, chôn vùi nó dưới đáy đại dương cùng với những tội ác và những nỗi đau của quá khứ. Anh nhận ra rằng bản sắc của mình không nằm ở những gì đã mất, mà ở con người anh đã trở thành qua những lựa chọn và hành động trong hiện tại. Anh đã chọn tin tưởng K-gen. Anh đã chọn tôn trọng hy sinh của Linh. Anh đã chọn sự thật thay vì trả thù. Anh không cần quá khứ để định nghĩa mình nữa. Anh đã tự do. Anh quay lưng lại với biển cả, bước đi về phía một tương lai vô định, một trang giấy trắng mà anh có thể tự mình viết nên. Anh không còn là một thám tử đi tìm ký ức. Anh chỉ đơn giản là Thanh, một người đã sống sót và sẵn sàng để bắt đầu lại.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.