📚 Truyện Web

Chương 2: Mảnh Ghép Đầu Tiên

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Chiếc xe bay không người lái của Linh lướt đi trong im lặng, xuyên qua những tầng mưa axit và những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn quảng cáo. Bên dưới, Sài Gòn Mới trải dài như một con rồng điện tử, những dòng xe cộ là những mạch máu neon chảy bất tận. Thanh ngồi im, nhìn ra khung cảnh quen thuộc mà xa lạ. Anh đã từng là một phần của bộ máy giữ gìn trật tự cho con rồng này, nhưng giờ đây, anh chỉ là một ký sinh trùng sống bám vào nó. Phòng thí nghiệm trung tâm của Mnemonics nằm ở tầng 117 của tòa tháp cùng tên, một ngọn tháp bằng kính và thép vươn lên kiêu hãnh giữa trung tâm thành phố. Nơi đây được bảo vệ bởi những lớp an ninh tối tân nhất, từ nhận diện mống mắt, dấu vân tay, cho đến cả những AI giám sát có khả năng phân tích hành vi. Vậy mà, một ký ức vẫn có thể bị đánh cắp. "Kẻ trộm đã vô hiệu hóa hệ thống an ninh trong 3 phút 17 giây," Linh giải thích khi họ bước vào hành lang trắng toát, vô trùng. Giọng cô đều đều, không để lộ cảm xúc. "Hắn không để lại dấu vết vật lý nào. Không có camera nào ghi lại được hình ảnh, không có báo động nào vang lên. Cứ như một bóng ma." "Bóng ma cũng có lúc để lại dấu chân," Thanh lẩm bẩm, đôi mắt anh quét qua mọi ngóc ngách. Anh đang tìm kiếm sự bất thường, một chi tiết lệch pha trong bản giao hưởng hoàn hảo của công nghệ. Phòng thí nghiệm nơi xảy ra vụ trộm là một căn phòng lớn, hình tròn, với một thiết bị trích xuất ký ức đồ sộ nằm ở trung tâm. Nó trông giống như một chiếc ghế nha sĩ của tương lai, với hàng trăm sợi cáp quang và những điện cực tinh vi. Xung quanh là các màn hình hiển thị những dòng dữ liệu phức tạp. Mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp, và lạnh lẽo. Quá sạch sẽ. "Đây là hiện trường," Linh nói, khoanh tay đứng ở cửa. "Đội an ninh của tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng. Họ không tìm thấy gì." "Đội an ninh của cô tìm kiếm dấu vết kỹ thuật số," Thanh đáp, chậm rãi đi vào phòng. "Tôi tìm kiếm dấu vết của con người." Anh quỳ xuống, lướt tay trên mặt sàn composite bóng loáng. Anh nhìn vào những khe hở nhỏ nhất, những góc khuất mà người ta thường bỏ qua. Anh không tin vào sự hoàn hảo, đặc biệt là khi có con người nhúng tay vào. Anh để ý đến chiếc ghế trích xuất. Mọi thứ đều ở đúng vị trí, ngoại trừ một điều. Một trong những sợi cáp quang dùng để kết nối với cổng thần kinh của đối tượng, một sợi cáp mỏng như sợi tóc, có vẻ hơi lệch so với những sợi khác. Nó không nằm ngay ngắn trong bó cáp mà hơi cong ra ngoài một cách thiếu tự nhiên. Thanh lần theo sợi cáp. Nó dẫn đến một cổng kết nối phụ nằm khuất sau thân ghế, một cổng thường chỉ dùng cho việc chẩn đoán và bảo trì. Anh nheo mắt. Dưới ánh sáng khuếch tán của căn phòng, anh nhìn thấy một vật rất nhỏ đang mắc kẹt trong khe của cổng kết nối. Nó nhỏ đến mức gần như vô hình nếu không quan sát thật kỹ. Anh cẩn thận dùng một chiếc nhíp đa năng rút từ trong túi áo ra để gắp nó. Vật đó nằm gọn trên đầu ngón tay đeo găng của anh: một vi mạch, nhưng không giống bất kỳ vi mạch nào của Mnemonics. Nó có màu đen mờ, không có số seri, không có logo nhà sản xuất. Một thiết bị vô danh, một món đồ tự chế.

"Tìm thấy gì rồi sao?" Linh hỏi, giọng cô có chút thiếu kiên nhẫn. "Có thể," Thanh đáp, không rời mắt khỏi vi mạch. Anh đặt nó vào một túi đựng mẫu vật chuyên dụng. "Thứ này không thuộc về nơi này." Anh đứng dậy, tiến lại gần chiếc ghế và nhìn vào vị trí đặt đầu của người sử dụng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung. Kẻ trộm đã ngồi ở đây. Hắn đã kết nối với hệ thống. Nhưng để làm gì? Để đánh cắp một ký ức, người ta cần một thiết bị lưu trữ ngoài. Nhưng tại sao lại để lại một vi mạch tự chế? Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ lướt qua tâm trí Thanh. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Cái cách sợi cáp bị uốn cong, vị trí của cổng kết nối phụ, và cả hình dáng của vi mạch... tất cả đều gợi lên một điều gì đó từ sâu thẳm khoảng trống trong đầu anh. Nó không phải là một hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác, một ký ức cơ bắp. Giống như tay anh đã từng thực hiện một hành động tương tự. Đầu anh nhói lên một cơn đau nhẹ. Một hình ảnh mờ ảo lóe lên rồi vụt tắt: một bàn tay đeo găng đen đang cắm một thiết bị tương tự vào một cổng kết nối, trong một căn phòng tối và ẩm ướt, tiếng mưa rơi nặng hạt bên ngoài. Đó là tay của ai? Có phải tay anh không? "Anh ổn chứ?" Giọng nói của Linh kéo anh về thực tại. "Trông anh có vẻ không được khỏe." "Tôi ổn," Thanh nói dối, xoa xoa thái dương. Anh cất túi mẫu vật vào túi áo trong, cảm nhận sự hiện diện lạnh lẽo của nó. "Chỉ là đang suy nghĩ. Kẻ trộm này rất chuyên nghiệp, nhưng hắn đã mắc một sai lầm. Hắn đã để lại thứ này." Anh giơ túi mẫu vật lên. "Và đây sẽ là nơi chúng ta bắt đầu." Linh nhìn vào vi mạch với vẻ mặt khó đoán. "Một con chip tự chế? Nó có thể chứa thông tin gì?" "Tôi không biết. Có thể là dấu vết của kẻ đã tạo ra nó, một đoạn mã, hoặc có thể nó chỉ là một mảnh rác vô tình rơi ra," Thanh nói. "Nhưng tôi có quen một người có thể tìm ra câu trả lời. Một hacker. Hắn không sạch sẽ, nhưng hắn là người giỏi nhất." Khi họ rời khỏi phòng thí nghiệm, Thanh không thể rũ bỏ được cảm giác kỳ lạ kia. Mảnh ghép đầu tiên của vụ án không chỉ là một vật chứng. Đối với anh, nó còn là một tiếng vọng. Một tiếng vọng từ chính cái hố sâu ký ức mà anh đã luôn cố gắng né tránh. Anh có cảm giác rằng, khi tìm hiểu về vi mạch này, anh không chỉ tìm kiếm một tên trộm, mà còn đang tìm kiếm một bóng ma của chính mình.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.