Thanh không quay về văn phòng. Thay vào đó, anh bắt một chuyến tàu điện ngầm, chui sâu xuống lòng đất, nơi những con tàu cũ kỹ rít lên trên đường ray như những linh hồn than khóc. Anh đi về phía Chợ Lớn, hay đúng hơn là những gì còn sót lại của nó, một khu vực nằm ngoài sự hào nhoáng của Sài Gòn Mới, một thế giới của những con hẻm chằng chịt, những khu chung cư sắp sập và một thứ luật lệ riêng.
Không khí ở đây đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi thức ăn đường phố và mùi của sự tuyệt vọng. Những bảng hiệu neon ở đây không quảng cáo về cuộc sống vĩnh cửu hay những kỳ nghỉ trên sao Hỏa; chúng chỉ vào những tiệm cầm đồ, những phòng khám chui và những quán ăn không tên. Đây là thế giới ngầm, nơi mọi thứ đều có thể được mua bán, kể cả những thứ mà người ta tưởng không thể định giá.
Thanh dừng lại trước một quán hủ tiếu nhỏ, không có biển hiệu, chỉ có một lồng đèn đỏ treo hờ hững trước cửa, ánh sáng yếu ớt của nó vật lộn với bóng tối. Khói từ nồi nước lèo nghi ngút, mang theo một mùi hương vừa quen thuộc vừa bí ẩn. Đây là "quán hủ tiếu ký ức" của Bà Sáu, một cái tên mà chỉ những người trong giới mới biết.

Bà Sáu không bán hủ tiếu bình thường. Bà bán thông tin. Mỗi tô hủ tiếu là một cái giá cho một mẩu tin tức, một lời chỉ dẫn, hay một sự im lặng. Nước lèo của bà được cho là có chứa những hợp chất nootropic nhẹ, giúp kích thích trí nhớ và sự tập trung, khiến những cuộc trao đổi ở đây trở nên hiệu quả hơn.
Thanh bước vào. Quán nhỏ và chật chội, chỉ có vài chiếc bàn gỗ đã cũ. Vài gã khách đang ngồi cắm cúi ăn, không ai nói với ai lời nào. Bà Sáu, một bà lão có mái tóc bạc trắng và những nếp nhăn sâu như những con hẻm của khu này, đang đứng sau quầy, chậm rãi múc nước lèo. Bà ngước lên nhìn Thanh, đôi mắt bà đục nhưng tinh anh. Bà không nói gì, chỉ gật đầu về phía một chiếc bàn trống ở góc quán.
Thanh ngồi xuống. Một lát sau, Bà Sáu bưng ra một tô hủ tiếu nóng hổi. Mùi thơm của nó đánh thức cơn đói mà anh đã quên mất. Anh không nói gì, bắt đầu ăn. Đó là luật ở đây. Ăn xong rồi mới nói chuyện.
Anh ăn chậm rãi, cảm nhận vị ngọt của nước lèo, vị dai của sợi hủ tiếu, và cả một cảm giác tỉnh táo kỳ lạ đang lan tỏa trong đầu. Khi anh đặt đũa xuống, tô hủ tiếu đã cạn sạch. Bà Sáu lúc này mới đi tới, ngồi xuống đối diện anh, tay cầm một chiếc quạt mo phe phẩy.
"Lâu rồi không gặp, cậu Thanh," bà nói, giọng khàn khàn. "Ta cứ tưởng cậu đã rửa tay gác kiếm, về quê trồng rau rồi chứ."
"Cháu cũng mong vậy lắm, Bà Sáu," Thanh đáp, một nụ cười mệt mỏi nở trên môi. "Nhưng có những món nợ không thể không trả."
"Lần này là món nợ gì đây?" bà hỏi, đôi mắt nhìn thẳng vào anh.
Thanh không trả lời ngay. Anh lấy túi mẫu vật ra, đẩy về phía bà. "Cháu cần biết về thứ này. Ai đã tạo ra nó, và nó dùng để làm gì."
Bà Sáu không mở túi ra. Bà chỉ nhìn nó một lúc lâu. "Thứ đồ chơi của thế giới trên cao," bà lẩm bẩm. "Mang nó xuống đây làm gì? Nơi này không chào đón những thứ bóng bẩy như vậy."
"Nó được tìm thấy ở hiện trường một vụ trộm. Một vụ trộm ký ức," Thanh giải thích.
Nghe đến hai từ "ký ức", nét mặt Bà Sáu thoáng thay đổi. Bà thở dài. "Càng ngày càng có nhiều người tìm đến ta vì những ký ức bị đánh cắp. Công nghệ càng phát triển, con người càng mất mát nhiều hơn. Họ đánh mất hồi ức, đánh mất bản thân."
Bà nhìn Thanh, một cái nhìn đầy ẩn ý. "Giống như cậu vậy."
Thanh im lặng. Lời nói của bà như một mũi kim châm thẳng vào vết thương của anh.
"Thứ này," Bà Sáu nói, ngón tay gầy guộc gõ nhẹ lên túi mẫu vật, "là hàng của một tay hacker có tiếng. Người ta gọi nó là K-gen. Một thiên tài, nhưng không có đạo đức. Nó có thể bẻ khóa bất kỳ hệ thống ký ức nào, trích xuất, sao chép, thậm chí là viết lại hồi ức. Chỉ cần có tiền."
"K-gen," Thanh lặp lại cái tên. "Tìm hắn ở đâu?"
Bà Sáu lắc đầu. "Không ai biết K-gen là ai, ở đâu. Nó là một bóng ma trên mạng lưới. Nhưng..." bà ngừng lại, phe phẩy chiếc quạt chậm hơn, "...nó có một thói quen. Nó thích sưu tầm những ký ức nghệ thuật quý hiếm. Những buổi hòa nhạc đã mất, những vở kịch không được ghi lại. Và có một nơi duy nhất ở Sài Gòn Mới này người ta trao đổi những thứ đó."
Bà chỉ cho anh một địa chỉ, một tọa độ nằm sâu trong khu Chợ Đen, nơi được gọi là "Chợ Hồi Ức".
Thanh ghi nhớ địa chỉ. Anh đứng dậy, đặt một xấp tiền lên bàn, nhiều hơn giá của một tô hủ tiếu rất nhiều.
"Cảm ơn Bà Sáu."
Khi anh quay lưng bước đi, Bà Sáu cất tiếng, giọng bà nhỏ nhưng rõ ràng. "Cẩn thận đấy, cậu Thanh. Vụ này lớn hơn cậu nghĩ. Có những ký ức tốt nhất nên được ngủ yên. Khi cậu đào bới quá khứ của người khác, coi chừng lại tìm thấy ác mộng của chính mình."
Lời cảnh báo của bà treo lơ lửng trong không khí, bám theo Thanh khi anh bước ra khỏi quán, trở lại với những con hẻm ẩm ướt. Anh biết bà nói đúng. Nhưng anh không thể dừng lại. Mảnh ghép đầu tiên đã dẫn anh đến một cái tên, và anh phải đi theo con đường này, dù cho nó có dẫn đến đâu. Bởi vì lần đầu tiên sau năm năm, anh có cảm giác rằng con đường này không chỉ dẫn đến một tên tội phạm, mà còn dẫn về chính quá khứ đã mất của anh.