📚 Truyện Web

Chương 4: Chợ Đen Hồi Ức

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Tọa độ mà Bà Sáu đưa cho Thanh không dẫn đến một tòa nhà hay một con hẻm cụ thể. Nó dẫn đến một cánh cổng sắt rỉ sét nằm sau một khu chợ thực phẩm đã đóng cửa, nơi mùi cá ươn và rau củ thối rữa vẫn còn lẩn quất trong không khí. Cánh cổng trông như đã bị bỏ hoang hàng thập kỷ, nhưng khi Thanh gõ đúng mật mã – ba tiếng gõ nhanh, hai tiếng chậm – một khe nhỏ mở ra, và một giọng nói máy móc vang lên: "Mục đích?" "Giao dịch nghệ thuật," Thanh đáp, sử dụng cụm từ mà Bà Sáu đã dặn. Cánh cổng kêu lên một tiếng cọt kẹt rồi từ từ mở ra, hé lộ một cầu thang tối om dẫn xuống lòng đất. Hơi ẩm và mùi ozon từ các thiết bị điện tử cũ xộc lên. Thanh bước xuống, và cánh cổng đóng sập lại sau lưng anh, nhốt anh vào bóng tối. Ánh sáng duy nhất là những dải đèn LED màu xanh lam chạy dọc theo các bậc thang. Cầu thang dẫn đến một khu hầm ngầm rộng lớn, từng là một trạm trung chuyển hàng hóa cũ. Nơi đây đã được biến thành một khu chợ tạm bợ, một mê cung của những quầy hàng được dựng lên từ những thùng container và giàn giáo. Đây chính là Chợ Đen Hồi Ức. Không khí đặc quánh sự hỗn loạn và paranoia. Hàng trăm người đang chen chúc, mặc cả, trao đổi. Khuôn mặt họ được che giấu dưới những chiếc mũ trùm, khẩu trang, hoặc những thiết bị làm nhiễu nhận dạng khuôn mặt. Âm thanh của khu chợ là một bản hợp xướng của những lời thì thầm, tiếng rè của các thiết bị điện tử và tiếng nhạc synth-pop rò rỉ từ những chiếc tai nghe.

Trên các quầy hàng, người ta không bán rau củ hay thịt cá. Họ bán những con chip ký ức, những ổ cứng chứa đầy hồi ức được phân loại cẩn thận. Ký ức về những kỳ nghỉ ở những nơi không còn tồn tại, ký ức về hương vị của những món ăn đã tuyệt chủng, ký ức về cảm giác yêu lần đầu, và cả những ký ức đen tối, bạo lực mà người ta muốn trải nghiệm mà không phải chịu hậu quả. Mọi thứ đều được mã hóa, đóng gói và rao bán như một món hàng. Thanh kéo cao cổ áo, cố gắng hòa mình vào đám đông. Anh đi dọc các dãy hàng, giả vờ như một khách hàng đang tìm kiếm thứ gì đó đặc biệt. Anh để ý đến một quầy hàng ở góc xa nhất của khu chợ, nơi có một đám đông nhỏ đang tụ tập. Quầy hàng này không trưng bày những con chip ký ức thông thường. Thay vào đó, nó chiếu những hình ảnh ba chiều mờ ảo, những đoạn trích từ các buổi biểu diễn nghệ thuật đã mất: một vũ công ba lê đang xoay tròn trong một nhà hát đã bị phá hủy, một nghệ sĩ dương cầm đang lướt tay trên phím đàn trong một buổi hòa nhạc bí mật. Đứng sau quầy là một thanh niên gầy gò, mặc một chiếc áo hoodie quá khổ, khuôn mặt gần như bị che khuất hoàn toàn bởi bóng tối của chiếc mũ. Cậu ta di chuyển một cách nhanh nhẹn, các ngón tay lướt trên một bảng điều khiển cảm ứng, điều khiển các hình ảnh ba chiều. Dù không thể thấy mặt, Thanh có một cảm giác mạnh mẽ rằng đây chính là K-gen. Thanh chen vào đám đông, đứng gần quầy hàng. Anh quan sát cách K-gen giao dịch. Cậu ta không nhận tiền mặt hay thẻ tín dụng. Khách hàng phải trả bằng những con chip ký ức khác, những ký ức hiếm và có giá trị. K-gen sẽ cắm con chip vào một thiết bị phân tích, kiểm tra độ tinh khiết và tính độc đáo của ký ức trước khi thực hiện trao đổi. Chờ cho đám đông thưa bớt, Thanh bước tới. "Tôi nghe nói cậu là người có thể tìm thấy bất kỳ bản ghi nào," anh nói, giọng đủ lớn để chỉ K-gen nghe thấy. K-gen ngước lên. Dưới vành mũ, Thanh có thể thấy đôi mắt cậu ta, sáng và thông minh, nhưng cũng đầy vẻ cảnh giác. "Tùy thuộc vào bản ghi," K-gen đáp, giọng cậu ta được một bộ điều biến làm cho trở nên rè và vô cảm. "Và tùy thuộc vào cái giá." Thanh không nói gì thêm. Anh đặt túi mẫu vật chứa vi mạch đen lên quầy. "Tôi muốn biết mọi thứ về thứ này." K-gen nhìn vào cái túi, rồi lại nhìn Thanh. Cậu ta không chạm vào nó. "Hàng nóng," K-gen nói. "Tôi không dính vào đồ của Mnemonics." "Làm sao cậu biết nó của Mnemonics?" Thanh hỏi, dù anh đã biết câu trả lời. "Kiến trúc của nó," K-gen đáp, giọng có chút tự hào của một chuyên gia. "Thiết kế bus dữ liệu, cách nó xử lý mã hóa... Đây là một con chip ghi đè, được thiết kế để qua mặt hệ thống an ninh thế hệ mới nhất của Mnemonics. Một món đồ chơi rất đắt tiền và rất nguy hiểm. Ai đưa cho anh thứ này?" "Nó được để lại ở một hiện trường. Tôi cần biết ai đã tạo ra nó," Thanh nói, phớt lờ câu hỏi của K-gen. K-gen cười khẩy, một âm thanh khô khốc phát ra từ bộ điều biến. "Anh nghĩ tôi sẽ chỉ cho anh sao? Khách hàng của tôi được đảm bảo ẩn danh tuyệt đối. Đó là nguyên tắc." "Nguyên tắc cũng có giá của nó," Thanh nói. Anh đặt một con chip nhỏ lên quầy. "Đây là ký ức về buổi biểu diễn cuối cùng của nghệ sĩ vĩ cầm huyền thoại Anya Petrova, trước khi bà ấy biến mất. Bản ghi gốc, chưa qua chỉnh sửa." Đôi mắt của K-gen sáng lên. Cậu ta rõ ràng là bị hấp dẫn. Anya Petrova là một huyền thoại, và ký ức về buổi biểu diễn cuối cùng của bà là Chén Thánh đối với những nhà sưu tầm như cậu ta. Cậu ta do dự, các ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Sự giằng xé giữa lòng tham và nguyên tắc hiện rõ. "Thú vị," K-gen cuối cùng cũng nói. "Nhưng vẫn chưa đủ. Thông tin về người đã tạo ra con chip đó có thể khiến tôi phải trả giá bằng mạng sống của mình." Thanh đã lường trước điều này. Anh nói, giọng trầm xuống: "Vậy thì tôi không cần biết ai đã tạo ra nó. Tôi chỉ cần biết... nó đã được dùng để trích xuất ký ức gì. Từ ai. Và chuyển nó đi đâu." Đây là một sự nhượng bộ, một cách để K-gen có thể cung cấp thông tin mà không trực tiếp chỉ điểm khách hàng của mình. K-gen im lặng một lúc lâu, suy nghĩ. Cậu ta liếc nhìn con chip của Thanh, rồi lại nhìn vào vi mạch đen. "Được rồi," cậu ta nói. "Một phần thông tin, đổi lấy bản ghi đó. Nhưng không phải ở đây." Cậu ta đưa cho Thanh một địa chỉ khác, một tọa độ trong một khu công nghiệp bỏ hoang. "Nửa đêm nay. Đến một mình." Nói rồi, K-gen nhanh chóng thu dọn hàng hóa của mình, hòa vào bóng tối ở cuối khu hầm và biến mất. Thanh cầm lấy con chip của mình, cảm thấy một luồng adrenaline chạy qua người. Anh đã có một cuộc hẹn. Nhưng anh cũng biết rằng, một cuộc hẹn trong thế giới ngầm không bao giờ chỉ đơn giản là một cuộc hẹn. Nó có thể là một cuộc trao đổi, hoặc là một cái bẫy.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.