📚 Truyện Web

Chương 5: Cuộc Rượt Đuổi Trong Hẻm Neon

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Thanh rời khỏi Chợ Đen Hồi Ức ngay sau khi K-gen biến mất. Anh không thích ở lại những nơi như thế này quá lâu. Không khí đặc quánh sự paranoia và những ánh mắt dò xét khiến gáy anh lành lạnh. Anh bước nhanh qua những con hẻm ẩm ướt, hướng về phía trạm tàu điện ngầm, đầu óc mải mê suy nghĩ về cuộc hẹn lúc nửa đêm. Anh đang đi qua một con hẻm đặc biệt hẹp, hai bên là những bức tường cao của các khu chung cư cũ, chỉ đủ cho một người đi qua. Ánh sáng duy nhất hắt ra từ những bảng hiệu neon bị hỏng, nhấp nháy những màu sắc bệnh hoạn lên những vũng nước mưa axit tù đọng. Chính lúc đó, anh nghe thấy tiếng bước chân. Không phải là tiếng bước chân vội vã của những người qua lại, mà là tiếng bước chân có chủ đích, đồng bộ, và đang tiến nhanh về phía anh từ cả hai đầu hẻm. Bản năng của một cựu cảnh sát trỗi dậy. Bẫy. Thanh không dừng lại. Anh tiếp tục bước đi với tốc độ bình thường, nhưng các giác quan của anh đã được đẩy lên mức cao nhất. Anh liếc nhìn những cánh cửa sắt hai bên, tìm kiếm một lối thoát. Hầu hết đều bị khóa chặt. Ở cuối con hẻm, hai bóng người cao lớn đã xuất hiện, chặn mất lối ra. Phía sau lưng anh, tiếng bước chân cũng đã gần kề. Anh bị bao vây. Không một lời cảnh báo, hai gã chặn đầu anh lao tới. Chúng di chuyển nhanh và thầm lặng, trên tay lăm lăm những cây gậy điện. Thanh lùi lại một bước, lưng anh gần như chạm vào bức tường lạnh lẽo. Gã thứ ba xuất hiện sau lưng anh, cũng với một cây gậy điện trên tay. Chúng không có ý định nói chuyện. Thanh hành động trước. Anh xoay người, không phải để tấn công gã phía sau, mà để dùng bức tường làm điểm tựa, đạp mạnh một chân lên đó, tung người lên cao. Cú đá của anh trúng vào cổ tay của một trong hai gã phía trước, khiến cây gậy điện văng ra. Cùng lúc đó, anh xoay người trên không, né được cú vụt từ phía sau. Anh đáp xuống đất một cách nhẹ nhàng, ngay lập tức lao về phía gã vừa làm rơi vũ khí. Anh không cho hắn cơ hội định thần, một cú thúc cùi chỏ vào sườn và một đòn cạnh tay vào gáy đã hạ gục hắn. Hai gã còn lại có chút sững sờ trước sự nhanh nhẹn của Thanh, nhưng chúng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và đồng loạt tấn công. Con hẻm quá hẹp để có thể di chuyển linh hoạt. Thanh biết anh không thể chống lại cả hai cùng một lúc trong không gian này. Anh chụp lấy nắp của một thùng rác kim loại gần đó, dùng nó làm lá chắn để đỡ một cú vụt của cây gậy điện. Tia lửa điện tóe ra. Lực của cú đánh đẩy anh lùi lại vài bước. Anh phải thoát ra khỏi đây. Anh liếc thấy một giàn giáo cũ kỹ dùng để sửa chữa một bảng hiệu neon, dẫn lên mái của một tòa nhà thấp tầng. Đó là lối thoát duy nhất. Anh ném mạnh chiếc nắp thùng rác về phía một gã, buộc hắn phải lùi lại. Lợi dụng khoảnh khắc đó, anh lao về phía giàn giáo, bắt đầu leo lên. Những thanh kim loại trơn trượt vì mưa axit. Một gã bám theo anh, cố gắng kéo chân anh xuống. Thanh dùng gót chân đạp mạnh vào mặt hắn, khiến hắn mất đà và ngã sõng soài. Khi anh gần lên đến đỉnh, gã còn lại đã ném cây gậy điện về phía anh. Thanh kịp thời nghiêng người né được, nhưng cây gậy đã đập vào một hộp điều khiển của bảng hiệu neon. Một cơn mưa tia lửa điện bắn ra, và toàn bộ bảng hiệu phụt tắt, nhấn chìm con hẻm vào bóng tối gần như tuyệt đối.

Thanh tận dụng bóng tối, leo lên mái nhà và bắt đầu chạy. Anh nhảy từ mái nhà này sang mái nhà khác, những mái nhà lợp tôn trơn trượt và nguy hiểm. Tiếng bước chân của những kẻ truy đuổi vẫn vang lên phía sau, chúng cũng là những kẻ chuyên nghiệp. Một cuộc rượt đuổi trên những nóc nhà của Sài Gòn Mới bắt đầu. Ánh sáng từ những tòa nhà chọc trời ở phía xa hắt lên, tạo ra những cái bóng dài ngoằng, nhảy múa. Thanh chạy không phải theo một đường thẳng, mà theo bản năng, luồn lách qua những ống khói, những bình chứa nước và những dây cáp chằng chịt. Anh có thể nghe thấy tiếng thở dốc của những kẻ đuổi theo mình. Chúng không bỏ cuộc. Anh nhảy qua một khoảng trống đặc biệt rộng giữa hai tòa nhà, bám vào được mép của mái nhà đối diện. Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở vai khi cơ thể va vào bức tường. Một trong những kẻ truy đuổi cũng nhảy theo, nhưng hắn đã không gặp may. Hắn trượt chân và rơi xuống con hẻm tối tăm bên dưới. Một tiếng hét ngắn ngủi vang lên rồi tắt lịm. Gã cuối cùng dường như trở nên thận trọng hơn. Hắn dừng lại, rút ra một khẩu súng lục. Một tia laser màu đỏ quét qua mái nhà, tìm kiếm Thanh. Thanh nằm rạp xuống sau một ống khói lớn, nín thở. Anh biết mình không thể ở đây mãi. Anh nhìn thấy một sợi dây cáp điện lớn bắc qua con hẻm, nối tòa nhà anh đang ở với một tòa nhà khác cao hơn. Đó là một sự lựa chọn điên rồ, nhưng là lựa chọn duy nhất. Anh lấy đà, lao ra khỏi chỗ nấp và nhảy lên sợi dây cáp. Anh trượt xuống nó như một vận động viên xiếc, giữ thăng bằng một cách khó khăn. Những phát đạn laser bay sượt qua người anh, để lại mùi khét trong không khí. Anh đáp xuống ban công của một căn hộ ở tòa nhà đối diện, lăn một vòng để giảm chấn động và ngay lập tức phá cửa kính, chui vào bên trong. Căn hộ trống không. Anh không dừng lại, chạy xuyên qua căn hộ, mở cửa chính và lao ra hành lang, hòa vào dòng người bình thường đang đi lại trong khu chung cư. Anh chạy xuống vài tầng bằng cầu thang bộ rồi mới bắt thang máy xuống sảnh. Anh bước ra khỏi tòa nhà, tim vẫn còn đập mạnh. Anh kéo lại cổ áo, hòa vào dòng người đông đúc trên đường phố, trở thành một bóng ma vô danh giữa hàng triệu bóng ma khác. Anh biết mình đã tạm thời an toàn. Anh tựa lưng vào một bức tường, thở dốc. Những kẻ tấn công này không phải là côn đồ đường phố. Chúng được huấn luyện, có tổ chức và được trang bị tốt. Ai đó không muốn anh gặp K-gen. Ai đó biết anh đang điều tra. Vụ án này không còn là một vụ trộm ký ức đơn giản nữa. Nó đã trở thành một cuộc săn người. Và anh là con mồi.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.