📚 Truyện Web

Chương 6: Sự Thật Nửa Vời Của Linh

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Thanh không đến điểm hẹn với K-gen. Cuộc tấn công đã thay đổi mọi thứ. Đến đó một mình lúc này chẳng khác nào tự sát. Anh cần một nơi an toàn để suy nghĩ và xử lý vết thương. Vai anh vẫn còn đau nhói sau cú va chạm, và vài vết bầm tím đang bắt đầu hiện lên trên sườn anh. Anh bắt một chiếc taxi tự lái, đọc một địa chỉ cao cấp ở trung tâm Quận 1. Anh quay trở lại tòa tháp Mnemonics. Lần này, anh không đi qua cổng chính. Anh dùng một lối vào dành cho nhân viên cấp cao ở phía sau, sử dụng thẻ truy cập mà Linh đã đưa cho anh. Anh đi thẳng lên tầng penthouse, nơi ở riêng của Linh. Anh cần câu trả lời, và anh sẽ không chấp nhận bất kỳ lời nói dối nào nữa. Cửa thang máy mở ra, dẫn thẳng vào một căn hộ sang trọng, rộng lớn. Thiết kế tối giản, với những bức tường kính trải dài từ sàn đến trần, phô bày một khung cảnh ngoạn mục của Sài Gòn Mới về đêm. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ và lạnh lẽo, giống hệt như chủ nhân của nó. Linh đang đứng quay lưng về phía anh, nhìn ra thành phố. Cô mặc một chiếc váy lụa màu bạc, trên tay là một ly rượu vang. "Tôi biết anh sẽ đến," cô nói, không cần quay lại. Hệ thống an ninh chắc chắn đã báo cho cô biết sự hiện diện của anh. "Chúng đã tìm thấy tôi," Thanh nói thẳng, giọng anh khàn đi vì mệt mỏi và giận dữ. "Ba tên, được trang bị và huấn luyện tốt. Chúng không giống côn đồ ở Chợ Đen. Chúng giống đặc vụ của một tập đoàn nào đó hơn." Linh lúc này mới quay lại. Cô nhìn Thanh từ đầu đến chân, để ý đến bộ quần áo xộc xệch và vết rách trên vai áo anh. "Anh bị thương à?" "Chỉ là vài vết xước," Thanh gạt đi. "Đừng đánh trống lảng, Linh. Ai đã cử chúng đến? Có phải là cô không? Một cách để kiểm tra năng lực của tôi?" Linh nhíu mày, một biểu cảm chân thật hiếm hoi. "Tôi không làm những việc thừa thãi như vậy, thám tử. Nếu tôi muốn giết anh, anh đã chết rồi." Giọng cô lạnh lùng, nhưng Thanh có thể nhận thấy một sự lo lắng thoáng qua trong mắt cô. "Chắc chắn là bọn chúng. Tập đoàn đối thủ. Chúng đã biết có người đang điều tra." "Bọn chúng là ai?" Thanh hỏi, bước lại gần hơn. "Và tại sao chúng lại quan tâm đến một ký ức công nghệ đến mức phải giết người? Cô đã không nói hết sự thật cho tôi, Linh. Cái 'Lõi Đồng Cảm' đó không chỉ là một bản thiết kế, phải không?" Linh im lặng một lúc lâu. Cô đi đến một quầy bar, rót cho Thanh một ly rượu mạnh. "Anh nói đúng," cô cuối cùng cũng thừa nhận. "Nó không chỉ là một bản thiết kế." Cô đưa ly rượu cho Thanh. "'Lõi Đồng Cảm' không chỉ trích xuất cảm xúc. Nó có thể... sao chép và cấy ghép chúng. Hãy tưởng tượng, thám tử. Khả năng lấy đi lòng trung thành của một điệp viên, cấy sự sợ hãi vào một đội quân, hoặc xóa bỏ hoàn toàn cảm giác tội lỗi khỏi một tội phạm. Nó là một công cụ kiểm soát tâm trí tối thượng. Đó là lý do tại sao nó không thể rơi vào tay kẻ khác.

Thanh uống một ngụm rượu. Vị rượu hảo hạng lan tỏa, nhưng nó không thể xua đi cái vị đắng trong miệng anh. "Một công cụ như vậy... người ta sẽ làm mọi thứ để có được nó. Hoặc để ngăn người khác có được nó. Tại sao cô lại phát triển một thứ nguy hiểm như vậy?" "Để đi trước một bước," Linh đáp, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh. "Trong thế giới này, kẻ đi sau là kẻ thua cuộc. Mnemonics không thua cuộc." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía những tòa nhà chọc trời của các tập đoàn đối thủ. "Kẻ đánh cắp nó chắc chắn đã bán nó cho Cygnus Corp. Chúng là đối thủ lớn nhất của chúng tôi, và chúng không từ một thủ đoạn nào." Cygnus Corp. Một cái tên lớn. Thanh đã nghe nói về họ. Một tập đoàn công nghệ sinh học tàn nhẫn, nổi tiếng với những vụ thâu tóm thù địch và những dự án nghiên cứu phi đạo đức. "Vậy là bây giờ tôi đang đối đầu với Cygnus Corp?" Thanh hỏi. "Cô nên nói cho tôi biết điều này ngay từ đầu." "Tôi không muốn làm anh sợ," Linh nói, một câu trả lời mà Thanh biết là giả dối. Cô chỉ không muốn mất đi công cụ của mình. "Tôi không dễ bị dọa sợ đâu," Thanh nói. "Nhưng tôi cần biết mọi thứ. Mọi chi tiết. Ký ức đó được lấy từ ai? Ai là nhà khoa học đứng đầu dự án? Bất kỳ ai có thể là mục tiêu tiếp theo?" Linh do dự. Lại là sự do dự đó. Cô ta vẫn đang che giấu điều gì đó. Một điều còn quan trọng hơn cả bí mật về 'Lõi Đồng Cảm'. "Dự án được bảo mật tuyệt đối," cô nói. "Chỉ có tôi và một nhà khoa học biết về nó. Và ông ấy đã chết trong một tai nạn vài tuần trước." "Tai nạn?" Thanh nhướng mày. "Thật là một sự trùng hợp tiện lợi." "Anh có thể nghĩ bất cứ điều gì anh muốn," Linh nói, quay đi. "Thông tin tôi đưa cho anh là tất cả những gì anh cần biết để tiếp tục. Tìm K-gen. Lấy lại dữ liệu. Tôi sẽ lo phần còn lại. An ninh của anh sẽ được tăng cường. Chuyện như tối nay sẽ không lặp lại." Thanh biết rằng có ép nữa cũng vô ích. Linh đã dựng lên một bức tường băng xung quanh mình. Anh sẽ không thể có thêm thông tin gì từ cô vào lúc này. Nhưng anh đã có được thứ anh muốn: một cái tên - Cygnus Corp - và một sự xác nhận rằng vụ án này nguy hiểm hơn rất nhiều so với vẻ ngoài của nó. Anh uống cạn ly rượu. "Được rồi. Tôi sẽ làm theo cách của cô. Nhưng nếu có thêm một bất ngờ nào nữa, Linh, tôi sẽ bỏ cuộc. Và tôi sẽ đảm bảo rằng mọi bí mật của cô sẽ được phơi bày ra ánh sáng." Anh đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, âm thanh của nó vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Anh quay lưng bước đi, để lại Linh một mình với khung cảnh thành phố lấp lánh và những bí mật của riêng cô. Khi bước vào thang máy, anh cảm thấy một sự chắc chắn lạnh lẽo. Linh đang nói dối. Sự thật mà cô ta đưa ra chỉ là một nửa sự thật, được thiết kế để hướng anh theo một hướng nhất định. Câu hỏi là: nửa còn lại của sự thật là gì? Và tại sao cô ta lại phải che giấu nó kỹ đến vậy?

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.