Thanh trở về căn hộ của mình khi bình minh bắt đầu nhuộm một màu xám xịt lên bầu trời Sài Gòn Mới. Anh cảm thấy kiệt sức, nhưng tâm trí anh lại hoạt động với một tốc độ điên cuồng. Linh đã nói dối. Cygnus Corp có thể là một phần của câu chuyện, nhưng đó không phải là toàn bộ câu chuyện. Nửa sự thật còn lại, phần mà Linh che giấu, mới là chìa khóa. Và Thanh tin rằng K-gen đang nắm giữ một phần của chiếc chìa khóa đó.
Anh không thể đến điểm hẹn cũ. Nơi đó chắc chắn đang bị giám sát. Anh cũng không thể liên lạc trực tiếp. Anh cần một phương pháp gián tiếp, một thông điệp không thể bị truy dấu. Anh nghĩ đến Bà Sáu. Quán hủ tiếu của bà không chỉ là nơi trao đổi thông tin, mà còn là một hộp thư chết an toàn cho thế giới ngầm.
Thanh mã hóa một tin nhắn ngắn, đính kèm hình ảnh của con chip ký ức Anya Petrova và một lời hứa về một khoản tiền thưởng lớn hơn, được chuyển qua một mạng lưới tiền điện tử ẩn danh. Anh gửi nó đến một địa chỉ liên lạc cũ của một người giao hàng mà anh tin tưởng, yêu cầu chuyển nó đến "khách hàng quen của quán hủ tiếu". Đó là một canh bạc, nhưng là canh bạc duy nhất anh có.
Anh chờ đợi. Hai ngày trôi qua trong sự im lặng căng thẳng. Thanh không ra ngoài. Anh chỉ ngồi trong bóng tối, dán mắt vào màn hình, theo dõi tin tức về các tập đoàn và cố gắng xâu chuỗi các sự kiện. Anh cảm thấy mình như một con thú bị nhốt trong lồng, bất lực và giận dữ. Vào ngày thứ ba, một tin nhắn xuất hiện trên thiết bị của anh. Nó không có người gửi, chỉ có một dòng duy nhất: "Kênh 88. Giao thức Bóng Ma. Bây giờ."
Thanh ngay lập tức truy cập vào Kênh 88, một kênh liên lạc mã hóa sâu, nằm ngoài tầm với của các cơ quan chính phủ và an ninh tập đoàn. Anh kích hoạt Giao thức Bóng Ma, một phần mềm làm sai lệch và che giấu địa chỉ IP của anh qua hàng trăm lớp proxy. Một cửa sổ chat hiện lên, đen kịt.
"Mạo hiểm đấy, thám tử," giọng nói biến đổi của K-gen vang lên. "Sau vụ tấn công đó, tôi đã nghĩ anh sẽ bỏ cuộc."
"Tôi không có thói quen bỏ cuộc," Thanh đáp. "Cậu đã nhận được lời đề nghị của tôi?"
"Nhận được. Và tôi tò mò," K-gen nói. "Ai đó đã bỏ ra rất nhiều công sức để ngăn anh gặp tôi. Điều đó có nghĩa là thứ anh có còn giá trị hơn cả bản ghi của Petrova. Tôi muốn gấp đôi số tiền đã hứa. Trả trước một nửa."
"Được thôi," Thanh đồng ý không do dự. Anh thực hiện giao dịch chuyển tiền. "Giờ thì nói cho tôi biết về vi mạch đó."
"Chờ đã," K-gen nói. Một vài phút im lặng trôi qua. "Tiền đã nhận. Được rồi. Gửi dữ liệu của con chip qua đây."
Thanh kết nối thiết bị phân tích của mình, truyền dữ liệu từ vi mạch đen qua kênh bảo mật. Anh có thể nghe thấy tiếng lách cách nhanh chóng của các phím bấm từ phía K-gen, một dấu hiệu cho thấy cậu ta đang làm việc.
"Thú vị," K-gen lẩm bẩm sau một hồi. "Như tôi đã nói, đây là một con chip ghi đè. Nhưng nó gần như trống rỗng. Nó không chứa ký ức bị đánh cắp. Nó giống như một chiếc chìa khóa hơn. Một chiếc chìa khóa được thiết kế để mở một khối ký ức cụ thể, được mã hóa cực mạnh trong một hệ thống máy chủ nào đó."
"Một chiếc chìa khóa?" Thanh nhíu mày. "Vậy ký ức đó vẫn còn ở đâu đó trong máy chủ của Mnemonics?"
"Có thể. Hoặc nó đã được sao chép và chiếc chìa khóa này là thứ duy nhất có thể giải mã bản sao đó," K-gen giải thích. "Nhưng có một điều lạ. Có một mảnh dữ liệu còn sót lại. Một dạng 'bóng ma' trong bộ nhớ đệm. Nó rất nhỏ, bị hỏng một phần, nhưng tôi có thể phục hồi được nó."
Một tập tin nhỏ được gửi đến máy của Thanh. Anh mở nó ra. Đó là một đoạn trích từ một file log hệ thống. Hầu hết chỉ là những ký tự vô nghĩa, nhưng có một dòng đã được K-gen đánh dấu.
`[SYS_LOG: 2094.10.27 - 23:17:04] // LOC: 10.82, 106.66 // PROJ_CODE: CHIMERA_PHASE2`
Thanh đọc đi đọc lại dòng đó. Tim anh bắt đầu đập nhanh hơn. Ngày 27 tháng 10 năm 2094. Năm năm về trước. Đó là đêm mà anh mất đi ký ức của mình.
Tọa độ. Anh không nhận ra ngay, nhưng anh có cảm giác quen thuộc. Anh nhanh chóng nhập nó vào một bản đồ cũ của thành phố.
Địa điểm đó là một khu cảng công nghiệp cũ ở Quận 7, một nơi đã bị bỏ hoang từ lâu. Một nơi hoàn hảo cho một cuộc giao dịch bất hợp pháp hoặc một cuộc phục kích.
Và rồi anh nhìn thấy mã dự án. `CHIMERA_PHASE2`.
Cổ họng Thanh khô khốc. Toàn thân anh lạnh toát. Chimera. Đó là mật danh của chiến dịch mà anh và đồng đội đang thực hiện vào đêm đó. Một chiến dịch phối hợp để triệt phá một đường dây buôn bán vũ khí công nghệ cao. Giai đoạn hai. Đó chính là cuộc đột kích mà anh là người chỉ huy.

Cảm giác như có một cú đấm vô hình vào bụng anh. Mọi thứ quay cuồng. Vi mạch này không chỉ liên quan đến vụ trộm ở Mnemonics. Nó được tạo ra hoặc sử dụng trong chính cái đêm định mệnh đã hủy hoại cuộc đời anh.
Vụ án này không phải là một sự trùng hợp. Linh tìm đến anh không phải là ngẫu nhiên. Cô ta biết. Cô ta biết anh có liên quan đến đêm đó. Cuộc điều tra mà cô ta giao cho anh không phải là một cuộc điều tra. Nó là một thông điệp. Hoặc một cái bẫy.
"Thám tử?" giọng của K-gen vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. "Dữ liệu đó có ý nghĩa gì với anh không? Trông anh như vừa gặp ma vậy."
Thanh nhìn vào màn hình. Trong sự phản chiếu mờ ảo, anh thấy khuôn mặt của chính mình – một khuôn mặt hốc hác, bị ám ảnh bởi một bóng ma mà bây giờ đã có tên. Chimera.
"Phải," Thanh thì thầm, giọng anh run rẩy. "Tôi đã gặp ma. Con ma của chính mình."
Anh ngắt kết nối mà không nói thêm lời nào. Anh không còn quan tâm đến K-gen hay Cygnus Corp nữa. Tất cả những gì anh quan tâm lúc này là dòng mã trên màn hình. Tiếng vọng từ quá khứ không còn là một lời thì thầm xa xôi. Bây giờ nó là một tiếng gầm, và nó đang gọi tên anh. Cuộc tìm kiếm ký ức của Linh đã kết thúc. Cuộc tìm kiếm ký ức của chính anh chỉ vừa mới bắt đầu.