📚 Truyện Web

Chương 8: Cái Bẫy Chết Người

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Cái tên "Chimera" đã thay đổi mọi thứ. Nó không còn là một vụ án của khách hàng; nó đã trở thành một cuộc thập tự chinh cá nhân. Thanh không còn tin vào bất cứ điều gì Linh nói. Cygnus Corp, 'Lõi Đồng Cảm'... tất cả có thể chỉ là một màn khói được dựng lên để che giấu một sự thật lớn hơn, một sự thật gắn liền với quá khứ của anh. Anh phải tự mình tìm hiểu. Tọa độ từ file log là manh mối duy nhất của anh. Khu cảng công nghiệp cũ ở Quận 7. Anh phải đến đó. Nhưng anh không còn ngây thơ nữa. Sau cuộc phục kích trong con hẻm, anh biết rằng mọi bước đi của mình đều có thể bị theo dõi. Anh cần phải biến mất khỏi lưới. Thanh dành cả một ngày để chuẩn bị. Anh tiêu hủy các thiết bị liên lạc cũ, mua một bộ nhận dạng giả trên chợ đen, và thay đổi hoàn toàn vẻ ngoài của mình: một mái tóc được nhuộm màu khác, một cặp kính áp tròng thay đổi màu mắt, và một bộ quần áo công nhân bình thường. Anh thậm chí còn thay đổi cả dáng đi của mình, cố gắng trở thành một người hoàn toàn khác. Anh không đi đến Quận 7 bằng taxi hay tàu điện. Anh đi bằng xe buýt, đổi nhiều tuyến khác nhau, và đi bộ một quãng đường dài qua những khu dân cư đông đúc để đảm bảo rằng không có ai bám theo. Khi anh đến gần khu cảng, màn đêm đã buông xuống. Mưa axit lại bắt đầu rơi, nặng hạt và lạnh lẽo. Khu cảng là một bộ xương khổng lồ bằng sắt thép và bê tông, bị bỏ hoang từ hàng chục năm nay. Những chiếc cần cẩu khổng lồ đứng sừng sững như những con quái vật thời tiền sử, im lặng và rỉ sét. Những nhà kho trống rỗng, cửa sổ vỡ nát, gió rít qua tạo nên những âm thanh ai oán. Nơi đây toát ra một vẻ hoang tàn và chết chóc. Thanh cẩn thận di chuyển trong bóng tối, khẩu súng lục năng lượng trên tay, các giác quan căng như dây đàn. Anh tìm kiếm nhà kho có số hiệu trùng với thông tin anh moi được từ kho dữ liệu cũ của cảnh sát về chiến dịch Chimera. Nhà kho C-17. Anh tìm thấy nó ở cuối một bến tàu đổ nát. Cánh cửa kim loại khổng lồ đã bị khóa chặt bằng một ổ khóa rỉ sét. Nhưng bên cạnh đó, có một cánh cửa nhỏ hơn dành cho người đi bộ, hé mở. Một lời mời gọi quá rõ ràng. Một cái bẫy. Anh biết gần như chắc chắn đây là một cái bẫy. Có thể chính Linh đã gài anh đến đây. Hoặc Cygnus Corp. Hoặc một thế lực nào đó mà anh chưa biết tên. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Anh phải bước vào. Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa, nó kêu lên một tiếng cọt kẹt não nề. Bên trong là một không gian rộng lớn, tối đen như mực. Mùi bụi bặm, dầu mỡ cũ và mùi ẩm mốc xộc vào mũi anh. Anh bật một chiếc đèn pin nhỏ, chùm sáng của nó chỉ đủ để soi một khoảng không gian hẹp phía trước. Nhà kho trống rỗng. Không có gì ở đây cả. Chỉ có những chiếc thùng hàng cũ kỹ, mục nát và những tấm bạt rách nát. Thanh chậm rãi tiến vào, bước chân anh không gây ra một tiếng động nào trên sàn bê tông phủ đầy bụi. Anh cảm thấy hàng trăm con mắt vô hình đang theo dõi mình từ trong bóng tối. Anh đi đến giữa nhà kho. Vẫn không có gì. Có lẽ anh đã sai? Có lẽ đây chỉ là một sự trùng hợp? Đột nhiên, một tiếng "cạch" vang lên. Cánh cửa nhỏ sau lưng anh đóng sập lại. Cùng lúc đó, những ngọn đèn pha công suất lớn trên trần nhà đột ngột bật sáng, chiếu thẳng vào vị trí anh đang đứng. Anh bị lóa mắt, phải đưa tay lên che. "Chào mừng trở lại, Thanh," một giọng nói máy móc, lạnh lẽo vang lên từ hệ thống loa của nhà kho. "Chúng tôi đã đợi anh." Thanh ngay lập tức lăn về phía một chồng thùng hàng cũ để tìm chỗ nấp. Anh vừa kịp làm điều đó thì một loạt đạn laser đã bắn vào vị trí anh vừa đứng, để lại những lỗ cháy xém trên sàn bê tông. Anh nhìn lên. Trên những lối đi dành cho công nhân ở trên cao, bao quanh nhà kho, là bốn robot chiến đấu tự động. Chúng có hình người, được trang bị súng laser và cảm biến chuyển động. Đây là những cỗ máy giết người chuyên nghiệp. "Linh đã gửi các người đến?" Thanh hét lên, cố gắng xác định vị trí của kẻ đang nói chuyện. "Linh?" Giọng nói cười một cách ghê rợn. "Cô ta cũng là một mục tiêu. Cô ta và anh đều biết quá nhiều. Tội ác của Chimera phải được chôn vùi vĩnh viễn." Không phải Linh. Vậy là một bên thứ ba. Một bên có đủ nguồn lực để triển khai cả một đội robot chiến đấu. Thanh hiểu rằng mình đang ở trong một tình thế cực kỳ nguy hiểm. Anh chỉ có một khẩu súng lục và vài băng đạn, chống lại bốn cỗ máy được thiết kế để hủy diệt. Một con robot nhảy từ trên cao xuống, đáp xuống đất một cách nặng nề và bắt đầu tiến về phía anh, khẩu súng của nó liên tục bắn về phía chỗ nấp của Thanh. Những chiếc thùng hàng gỗ mục nát vỡ tan thành từng mảnh. Thanh vừa bắn trả vừa di chuyển, luồn lách giữa các chướng ngại vật. Những phát đạn của anh chỉ làm xước lớp giáp của con robot. Anh cần một thứ gì đó mạnh hơn. Anh liếc nhìn xung quanh. Anh thấy một bảng điều khiển cũ kỹ của một hệ thống cần cẩu. Có lẽ nó vẫn còn hoạt động. Anh ném một băng đạn rỗng về một phía để đánh lạc hướng con robot, rồi lao về phía bảng điều khiển. Hai con robot khác từ trên cao bắt đầu bắn về phía anh. Những tia laser bay sượt qua người anh. Anh đến được bảng điều khiển, đập vỡ lớp kính bảo vệ và cố gắng kích hoạt nó. Hệ thống đã quá cũ. Hầu hết các nút đều vô dụng. Nhưng rồi một màn hình nhỏ sáng lên. Anh nhìn thấy sơ đồ của hệ thống cần cẩu. Một chiếc cần cẩu lớn với một nam châm điện khổng lồ đang treo lơ lửng ngay phía trên con robot đang tiến đến gần anh nhất. Anh nhấn nút kích hoạt nam châm. Một tiếng "vù" lớn vang lên, và nam châm điện được khởi động. Con robot ngay lập tức bị hút dính vào nó. Nó cố gắng chống cự, nhưng lực hút quá mạnh. Thanh nhấn nút di chuyển cần cẩu, kéo con robot lên cao, rồi cho nó va đập vào tường với một lực cực mạnh. Con robot vỡ tan thành từng mảnh kim loại.

Một đã bị hạ. Còn ba. Nhưng chúng đã học được kinh nghiệm. Chúng không tiến lại gần nữa, mà giữ khoảng cách và bắt đầu bắn phối hợp, dồn anh vào một góc. Thanh biết mình không thể ở đây mãi. Anh nhìn thấy một cửa thông gió lớn gần sàn nhà. Nếu anh có thể đến được đó... Anh bắn trả một cách tuyệt vọng, cố gắng tạo ra một khoảng trống để di chuyển. Đúng lúc đó, anh nghe thấy một tiếng nổ lớn từ phía cửa chính. Cánh cửa kim loại khổng lồ bị thổi bay vào trong. Một chiếc xe bọc thép lao vào nhà kho, đèn pha của nó quét qua mọi ngóc ngách. Cửa xe mở ra, và một nhóm người mặc giáp đen, trang bị vũ khí hạng nặng nhảy xuống. Họ không phải người của anh. Họ bắt đầu bắn vào những con robot. Thanh sững sờ. Ai đây? Lực lượng của Linh? Hay một phe khác? Lợi dụng sự hỗn loạn, Thanh lao về phía cửa thông gió, phá vỡ tấm lưới che và chui vào bên trong. Anh bò qua đường ống thông gió chật hẹp, tối tăm, không dám nhìn lại. Tiếng súng, tiếng nổ và tiếng kim loại va chạm vang vọng sau lưng anh. Anh không biết ai đang chiến đấu với ai, và anh cũng không muốn biết. Anh chỉ biết rằng mình vừa thoát khỏi một cái bẫy chết người trong gang tấc. Khi chui ra khỏi đường ống ở phía bên kia của khu cảng, anh không dừng lại. Anh chạy, chạy mãi cho đến khi tiếng súng im bặt sau lưng. Anh đã sống sót, nhưng câu hỏi vẫn còn đó, thậm chí còn lớn hơn trước. Ai đã gài bẫy anh? Và ai đã cứu anh? Vụ án Chimera không chỉ có hai phe. Nó là một cuộc chiến tranh bóng tối với nhiều bên tham gia, và anh đang đứng ở chính giữa.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.