📚 Truyện Web

Chương 9: Lời Thú Tội Dưới Mưa

Truyện: Ký Ức Đánh Cắp

Thanh lẩn trốn. Sau khi thoát khỏi khu cảng, anh không dám quay về căn hộ của mình hay bất kỳ nơi nào anh từng lui tới. Anh trở thành một bóng ma thực sự, sống trong những nhà nghỉ rẻ tiền ở những quận xa xôi, liên tục di chuyển, không bao giờ ở một nơi quá một đêm. Anh bị cắt đứt mọi liên lạc, cô độc và bị săn đuổi. Anh cần tìm K-gen. Hacker thiên tài đó là mối liên kết duy nhất còn lại của anh với sự thật. Nhưng làm thế nào để tìm một bóng ma khác khi chính anh cũng đang là một bóng ma? Thanh suy nghĩ về những gì anh biết về K-gen: một hacker vô đạo đức, nhưng lại có một niềm đam mê mãnh liệt với nghệ thuật. Một kẻ vừa yêu cái đẹp thuần túy, vừa kiếm sống bằng những phi vụ bẩn thỉu. Sự mâu thuẫn đó chính là điểm yếu của cậu ta. Thanh quyết định đặt cược một lần nữa. Anh dùng một thiết bị đầu cuối công cộng, truy cập vào một diễn đàn ẩn danh dành cho giới sưu tầm ký ức nghệ thuật, nơi anh biết K-gen thỉnh thoảng lui tới. Anh đăng một bài viết, không dùng tên thật, chỉ là một tài khoản vô danh. Bài viết có tiêu đề: "Bán Ký Ức Gốc: Buổi Diễn Tập Cuối Cùng Của Anya Petrova". Đó là một lời nói dối. Anh không có ký ức đó. Nhưng anh biết K-gen sẽ không thể cưỡng lại được. Buổi diễn tập cuối cùng, một thứ còn hiếm hơn cả buổi biểu diễn cuối cùng. Đó là một mồi câu hoàn hảo. Trong bài viết, anh để lại một địa chỉ liên lạc được mã hóa, một kênh tạm thời sẽ tự hủy sau vài giờ. Chỉ một giờ sau, anh nhận được tin nhắn. "Đồ nói dối," tin nhắn viết. "Bản ghi đó không tồn tại." Là K-gen. "Có tồn tại," Thanh trả lời. "Và nó đang được cất giữ cùng với bản ghi buổi biểu diễn cuối cùng. Một gói hai món. Nhưng tôi không bán. Tôi đổi." "Đổi lấy cái gì?" K-gen hỏi lại ngay lập tức, sự cảnh giác thường ngày của cậu ta dường như đã bị lòng tham che mờ. "Thông tin," Thanh viết. "Toàn bộ sự thật. Về con chip. Về khách hàng của cậu. Về Chimera. Gặp mặt trực tiếp. Chỉ có cậu và tôi." Im lặng. Thanh có thể tưởng tượng ra K-gen đang ở đầu bên kia, đấu tranh giữa sự sợ hãi và lòng tham. Cậu ta biết việc này nguy hiểm. Cậu ta biết mình đang dính vào một cuộc chiến tranh giữa các tập đoàn. Nhưng mồi câu quá hấp dẫn. "Ở đâu?" K-gen cuối cùng cũng trả lời. Thanh chọn một địa điểm công cộng, nhưng đủ hỗn loạn để có thể ẩn mình: một cây cầu vượt dành cho người đi bộ, bắc qua một xa lộ nhiều làn xe, vào lúc cao điểm buổi tối. Mưa axit đang rơi tầm tã, và hàng ngàn người đang vội vã qua lại dưới những chiếc ô phát sáng. Không ai để ý đến ai. Một nơi hoàn hảo cho một cuộc gặp gỡ bí mật. Thanh đến sớm, hòa mình vào dòng người. Anh mặc một chiếc áo mưa có mũ trùm, che gần hết khuôn mặt. Anh đứng dựa vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ như một dòng sông ánh sáng chảy xiết bên dưới. Đúng giờ hẹn, anh cảm thấy có người đến đứng cạnh mình. Một thanh niên gầy gò, cũng mặc áo mưa, mũ trùm kín mặt. K-gen. "Anh to gan thật đấy, thám tử," K-gen nói, giọng thật, không qua bộ điều biến. Giọng cậu ta trẻ hơn Thanh nghĩ, và có một sự run rẩy nhẹ. "Anh đang bị cả thành phố săn lùng." "Tôi cần sự thật," Thanh nói, không nhìn cậu ta. "Và cậu sẽ cho tôi biết." "Nếu anh đưa cho tôi các bản ghi," K-gen nói, mắt liếc nhìn xung quanh đầy lo lắng. "Sau khi cậu nói," Thanh đáp. "Bắt đầu đi. Ai đã thuê cậu?" K-gen do dự. Cậu ta nhìn xuống dòng xe bên dưới. Mưa rơi nặng hạt hơn, quất vào mặt họ. "Tôi không thể nói tên," cậu ta thì thầm. "Nhưng... đó là một người từ Mnemonics. Một người rất cao." "Linh?" Thanh hỏi. K-gen không xác nhận, nhưng sự im lặng của cậu ta đã nói lên tất cả. "Cô ta không thuê tôi để đánh cắp một bản thiết kế. Đó là lời nói dối. Cô ta thuê tôi để trích xuất một ký ức cá nhân. Một ký ức từ một người khác." "Từ ai?" Thanh hỏi, dù anh đã cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. K-gen quay sang nhìn thẳng vào Thanh. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Thanh thấy khuôn mặt cậu ta, xanh xao và đầy vẻ tội lỗi. "Từ anh, thám tử. Ký ức đó được lấy từ anh."

Lời thú nhận treo lơ lửng giữa tiếng mưa và tiếng xe cộ. Thanh cảm thấy như mặt đất dưới chân mình đang rung chuyển. Ký ức bị đánh cắp... là của anh. "Tại sao?" Thanh thì thầm, giọng khản đặc. "Ký ức đó là gì?" "Tôi không biết chi tiết," K-gen nói, giọng run rẩy. "Nó được mã hóa ở một cấp độ mà tôi chưa từng thấy. Nhưng tôi biết nó liên quan đến chiến dịch Chimera. Khách hàng của tôi... cô ấy muốn nó. Cô ấy nói nó quá nguy hiểm để tồn tại. Cô ấy nói nó có thể hủy hoại mọi thứ." K-gen tiếp tục, như thể đang trút ra một gánh nặng đã đè nén cậu ta từ lâu. "Tôi đã giúp cô ta. Tôi đã tạo ra con chip ghi đè, chiếc chìa khóa đó. Nó được thiết kế để vượt qua hệ thống an ninh của một thiết bị lưu trữ ký ức cá nhân, một thiết bị cũ của cảnh sát. Thiết bị mà anh đang mang trong người." Thanh vô thức đưa tay lên sờ vào sau gáy. Ở đó, dưới lớp da, là một cổng kết nối thần kinh cũ, một di vật từ thời anh còn ở trong lực lượng. Một thiết bị mà anh tưởng đã bị vô hiệu hóa từ lâu. "Làm thế nào?" Thanh hỏi. "Cô ta đã có cơ hội tiếp cận anh. Khi anh bất tỉnh. Sau... sau nhiệm vụ đó," K-gen lắp bắp. "Cô ta đã lấy nó. Và để lại một khoảng trống. Một lỗ hổng được che đậy một cách tinh vi. Đó là lý do tại sao anh không thể nhớ gì. Đó không phải là chấn thương. Đó là một cuộc phẫu thuật." Sự thật giáng xuống Thanh như một nhát búa. Toàn bộ cuộc đời anh trong năm năm qua là một lời nói dối. Khoảng trống trong đầu anh không phải là một tai nạn. Nó là một hành vi phạm tội. Anh là nạn nhân của chính vụ án mà anh đang điều tra. "Và vụ trộm ở Mnemonics?" Thanh hỏi, cố gắng giữ cho giọng nói không vỡ ra. "Là một màn kịch," K-gen thú nhận. "Một màn kịch để đưa anh vào cuộc. Để xem anh có nhớ lại được gì không. Để dẫn anh đi lòng vòng trong khi cô ta tìm cách sử dụng hoặc phá hủy ký ức đó. Nhưng mọi thứ đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Cygnus Corp bằng cách nào đó đã biết được sự tồn tại của ký ức đó, và chúng cũng muốn có nó. Bây giờ tất cả mọi người đều đang săn lùng thứ nằm trong đầu anh, thám tử. Hoặc đúng hơn là, thứ đã từng nằm trong đầu anh." Cơn mưa như xối xả. K-gen run rẩy, vì lạnh hay vì sợ hãi, Thanh không rõ. Cậu ta đã nói ra sự thật, một sự thật khủng khiếp. Cậu ta đã phá vỡ quy tắc của mình, không phải vì lòng tham, mà vì một cảm giác tội lỗi không thể chịu đựng nổi. "Bây giờ thì anh đã biết," K-gen nói, giọng gần như tuyệt vọng. "Làm ơn, hãy đưa cho tôi các bản ghi. Tôi sẽ biến mất. Anh sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa." Thanh nhìn cậu hacker trẻ tuổi, một thiên tài đã lạc lối. Anh không cảm thấy giận dữ. Anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đến vô cùng. Anh lấy ra một con chip, không phải là bản ghi của Petrova, mà là một con chip trắng. Anh đưa nó cho K-gen. "Đây là một bản sao của tất cả những gì cậu vừa nói," Thanh nói. "Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, nó sẽ được công khai. Bây giờ thì biến đi. Biến đi trước khi tôi đổi ý." K-gen nhìn con chip, rồi nhìn Thanh, một vẻ kinh ngạc và sợ hãi hiện lên trên khuôn mặt. Cậu ta không nói gì, vội vàng cầm lấy con chip rồi chạy đi, hòa vào dòng người và biến mất trong màn mưa. Thanh đứng một mình trên cây cầu, không còn cảm thấy lạnh lẽo. Anh chỉ cảm thấy một ngọn lửa đang bùng lên bên trong. Ngọn lửa của sự phản bội. Linh không chỉ thuê anh. Cô ta đã xâm phạm anh, cướp đi một phần con người anh. Và bây giờ, anh sẽ lấy lại nó.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.