📚 Truyện Web

Chương 10: Trí Tuệ Thư Sinh

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Đứng trước câu hỏi của Nguyệt, An cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Chàng không có ma thuật, cũng không có sức mạnh để chống lại các thế lực siêu nhiên. Nhưng chàng có kiến thức, có sự thấu cảm, và có một trái tim không thể làm ngơ trước nỗi khổ của người khác, dù đó là người hay ma. Đêm hôm sau, khi những trò quấy phá của các tiểu yêu lại bắt đầu, An mang một chiếc bàn nhỏ, một nghiên mực, giấy bút, một bình trà và một đĩa quả nhỏ ra sân đình, ngay trên nền đất của ngôi miếu thổ công đã bị phá hủy. Dân làng thấy vậy đều sợ hãi, cho rằng An đã phát điên, không ai dám lại gần. Họ chỉ dám đứng từ xa, hé cửa nhìn ra với ánh mắt lo lắng. An không để tâm đến họ. Chàng trải giấy ra, mài mực, và dưới ánh nến leo lét, chàng bắt đầu viết. Chàng không viết bùa, cũng không chép kinh. Chàng viết một bài văn tế, một bài văn ngắn để tế những linh hồn bơ vơ. Lời văn của chàng không dùng điển tích cầu kỳ, không dùng lý lẽ cao siêu, mà được viết bằng một giọng văn chân thành và giản dị nhất. Chàng viết về nỗi buồn của những sinh linh đã gắn bó với mảnh đất này từ lâu, nay bỗng dưng mất đi nơi nương tựa. Chàng viết về sự vô tình của con người, về sự kiêu ngạo của lý trí đã quên đi những giá trị tâm linh. Chàng thừa nhận lỗi lầm của giống loài mình, và cầu xin một sự tha thứ, một sự cảm thông. Viết xong, An đứng dậy, trịnh trọng đọc to bài văn tế. Giọng đọc của chàng vang lên trong đêm tĩnh mịch, rõ ràng và đanh thép, nhưng lại chứa đầy sự trắc ẩn. Chàng đọc xong, rồi rót một chén trà, kính cẩn đổ xuống đất. Chàng đặt đĩa quả nhỏ lên bàn. "Đây là chút lòng thành của một kẻ hậu sinh. Mong các vị nhận cho và nguôi ngoai cơn giận, đừng làm hại đến dân làng vô tội."

Một sự im lặng bao trùm. Những tiếng cười khúc khích tắt hẳn. Những hòn sỏi không còn ném lên mái nhà nữa. Bằng linh nhãn của mình, An thấy các tiểu yêu đang dần hiện ra từ trong bóng tối. Chúng không còn vẻ hung hăng, tinh nghịch nữa, mà đứng lặng lẽ, lắng nghe. Một vài con trong số đó, những linh hồn đã từng là con người, bắt đầu khóc, những giọt nước mắt trong suốt như pha lê rơi xuống đất. Sự phẫn nộ của chúng đã được thấu hiểu. Sự cô đơn của chúng đã được sẻ chia. Chúng không cần những lễ vật cao sang, chúng chỉ cần một sự công nhận, một lời xin lỗi chân thành. Dần dần, các linh hồn cúi đầu trước An một cách kính cẩn, rồi từ từ tan vào màn đêm. Sự hỗn loạn trong làng chấm dứt, trả lại một sự bình yên còn tĩnh lặng hơn cả trước đây. Từ trong bóng tối của một gốc đa gần đó, Nguyệt chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để ra tay nếu mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát. Nhưng An đã làm được, bằng một cách mà nàng chưa bao giờ nghĩ tới. Nàng nhìn chàng thư sinh gầy gò đang đứng một mình giữa sân đình, ánh nến soi rõ vẻ kiên định trên khuôn mặt. Lần đầu tiên sau hàng trăm năm, hồ ly tinh cảm thấy một sự ngạc nhiên và thán phục thực sự đối với một con người. Trí tuệ của sách vở, khi được kết hợp với một trái tim nhân hậu, cũng có thể tạo ra một loại ma thuật của riêng nó.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.