Sự bình yên mà An mang lại cho dân làng chỉ kéo dài được một đêm. Việc phá hủy các miếu thờ và sự tức giận của các tiểu yêu đã tạo ra một vết nứt trong trật tự tâm linh của vùng đất. Và vết nứt đó, giống như mùi máu, đã thu hút một thứ còn nguy hiểm hơn nhiều.
Đó là một con yêu ma được sinh ra từ oán khí và tà niệm, một sinh vật không có lý trí, chỉ có sự đói khát và ham muốn phá hoại. Nó bị thu hút bởi sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi của dân làng. Đêm đó, nó xuất hiện ở rìa làng, nơi có một gia đình nông dân đang sinh sống. Con yêu ma có hình thù gớm ghiếc, thân hình to lớn như một con gấu, da dẻ sần sùi như vỏ cây mục, và có một cái miệng rộng hoác đầy răng nhọn.
An là người đầu tiên cảm nhận được sự hiện diện của nó. Một luồng tà khí lạnh lẽo, đặc quánh khiến chàng nghẹt thở. Chàng vội chạy ra khỏi nhà, và cảnh tượng trước mắt khiến chàng kinh hoàng. Con yêu ma đang vung những móng vuốt sắc nhọn của nó, phá nát hàng rào nhà người nông dân, gầm lên những tiếng man rợ. Người chồng đang cố gắng dùng một cây chĩa để chống cự, nhưng trông ông ta thật nhỏ bé và yếu ớt trước con quái vật.
An cố gắng làm lại những gì chàng đã làm đêm qua. Chàng hét lớn, cố gắng thu hút sự chú ý của con yêu ma, đọc những đoạn kinh văn mà chàng nhớ được. Nhưng vô ích. Con yêu ma này không giống những tiểu yêu kia. Nó không có linh hồn để thấu cảm, nó chỉ có bản năng phá hủy. Nó gạt phắt người nông dân sang một bên và quay về phía An, đôi mắt đỏ ngầu của nó ánh lên sự thèm khát.
Ngay khi con yêu ma lao tới, định vồ lấy An, một bóng trắng đột nhiên xuất hiện, nhanh như một tia chớp. Nguyệt đứng chắn trước mặt An, vẻ mặt bình thản thường ngày của nàng đã biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng, uy nghiêm đến đáng sợ.
"Cút đi, nghiệt súc," nàng nói, giọng nói không còn trong trẻo mà trở nên sắc lạnh.
Con yêu ma gầm lên một tiếng, không hề sợ hãi mà còn lao tới nhanh hơn.

Nguyệt không hề di chuyển. Nàng chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên. Từ dưới mặt đất, vô số những sợi dây leo khổng lồ đột nhiên trồi lên, quấn chặt lấy con yêu ma, giữ nó lại giữa không trung. Con quái vật gầm thét, vùng vẫy dữ dội, nhưng những sợi dây leo, được truyền ma lực, lại càng siết chặt hơn.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Nguyệt khẽ ngâm một câu thần chú cổ. Ánh trăng trên trời bỗng trở nên rực rỡ, chiếu một cột sáng bạc xuống ngay vị trí của nàng. Nàng đưa hai tay lên, gom ánh trăng lại thành một quả cầu ánh sáng chói lòa. Rồi, với một cái phất tay nhẹ nhàng, nàng phóng quả cầu ánh sáng đó về phía con yêu ma.
Quả cầu ánh sáng đập vào con quái vật, tạo ra một tiếng nổ không lớn nhưng lại khiến không gian rung chuyển. Con yêu ma rú lên một tiếng cuối cùng, đau đớn và tuyệt vọng, rồi tan thành tro bụi trong ánh trăng.
Mọi thứ trở lại yên tĩnh. Dây leo từ từ rút xuống lòng đất. Ánh trăng trở lại bình thường. Nguyệt đáp nhẹ xuống đất, vầng sáng quanh người nàng cũng biến mất. Nàng quay lại nhìn An, người đang đứng chết trân, miệng há hốc vì kinh ngạc và có cả một chút sợ hãi. Chàng đã biết Nguyệt không phải người thường, nhưng chàng chưa bao giờ tưởng tượng được nàng lại có một sức mạnh khủng khiếp đến như vậy. Đây không phải là trí tuệ, đây là quyền năng hủy diệt. Vẻ đẹp thoát tục của nàng giờ đây, trong mắt An, còn có thêm một sự nguy hiểm chết người.