📚 Truyện Web

Chương 12: Liên Minh Bất Đắc Dĩ

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Những điềm báo từ mai rùa cùng với tin tức về những sự kiện kỳ lạ đang lan truyền từ các địa phương khiến Lão tướng Trần không thể ngồi yên. Ông quyết định tự mình đi xem xét tình hình, và nơi đầu tiên ông tìm đến chính là huyện An Tĩnh, nơi có những lời đồn đại đáng lo ngại nhất. Sau vài ngày đường, cuối cùng ông cũng đến nơi. Dáng vẻ uy nghi của một vị tướng triều đình, dù đã về hưu, cũng khiến quan huyện địa phương phải đích thân ra đón tiếp. Lão tướng Trần không mất thời gian với những lời chào hỏi xã giao. Ông hỏi thẳng về những chuyện xảy ra trong làng, về việc phá miếu và những vụ quấy phá sau đó. Quan huyện, lo sợ bị trách phạt, chỉ ấp úng kể lại câu chuyện theo hướng có lợi cho mình, đổ hết tội lỗi cho sự "mê tín" của dân làng. Không tin lời quan huyện, Lão tướng Trần tự mình đi vào làng. Ông nói chuyện với người dân, và qua nỗi sợ hãi của họ, ông xâu chuỗi lại được một câu chuyện khác. Ông nghe về chàng thư sinh tên An, người đã một mình đứng ra làm lễ tế và dẹp yên được sự quấy phá. Chi tiết này khiến vị lão tướng vô cùng chú ý. Ông tìm đến nhà An. Cuộc gặp gỡ diễn ra trong thư phòng của An. Lão tướng Trần, với con mắt của một người đã nhìn thấu sự đời, nhận ra chàng thư sinh trước mặt tuy gầy gò nhưng có một khí chất khác thường, một sự bình tĩnh không nên có ở một người trẻ tuổi vừa trải qua những chuyện như vậy. An, mặt khác, cũng vô cùng kính cẩn trước vị lão tướng mà chàng đã nghe danh từ lâu. An quyết định nói ra sự thật. Chàng kể về linh nhãn của mình, về ngôi đền cổ, về Nguyệt, và về Lằn Ranh đang mỏng đi. Lão tướng Trần im lặng lắng nghe, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng thì dậy sóng. Những điều chàng thư sinh này nói, dù hoang đường, nhưng lại khớp một cách kỳ lạ với những điềm báo mà ông nhận được. Ông yêu cầu An dẫn mình đến ngôi đền cổ. Khi Lão tướng Trần bước vào ngôi đền, ông cảm nhận được ngay một luồng linh khí vừa cổ xưa vừa mạnh mẽ. Và rồi, Nguyệt xuất hiện.

Cuộc đối mặt giữa ba người diễn ra trong im lặng. Lão tướng Trần, cả đời chinh chiến, tay đã quen cầm kiếm chém yêu ma, theo bản năng rút kiếm ra nửa chừng, ánh mắt đầy địch ý. Đối với ông, bất cứ thứ gì không phải con người đều là yêu nghiệt. Nguyệt, đối mặt với lưỡi kiếm, cũng không hề tỏ ra yếu thế. Ánh mắt nàng sắc lại, một luồng yêu khí lạnh lẽo tỏa ra, sẵn sàng phản kháng. "Dừng lại!" An vội vàng đứng vào giữa hai người. "Chúng ta không phải là kẻ thù của nhau!" "Thư sinh, cậu còn quá trẻ để hiểu được sự nguy hiểm của yêu ma," Lão tướng Trần gằn giọng, mắt vẫn không rời khỏi Nguyệt. "Lão tướng quân, sự nguy hiểm thật sự không nằm ở đây," An nói, giọng đầy khẩn thiết. "Nó nằm ở vị thần cổ xưa đang muốn phá vỡ phong ấn. Nguyệt cô nương cũng muốn ngăn chặn điều đó. Những gì tướng quân thấy qua mai rùa, những gì cháu thấy bằng linh nhãn, và những gì cô nương đây biết qua hàng trăm năm tồn tại, tất cả đều chỉ về một mối họa chung!" An lấy cuộn "An Tĩnh Huyện Dị Lục" ra, chỉ cho Lão tướng xem lời sấm truyền. Vị tướng già đọc đi đọc lại những dòng chữ cổ, rồi lại nhìn Nguyệt, nhìn An. Sự nghi ngờ trong mắt ông dần được thay thế bằng sự đăm chiêu, suy tính. Ông là một nhà Nho, nhưng cũng là một người lính, ông tin vào thực tế hơn là giáo điều. Và thực tế là những lời cảnh báo từ ba nguồn khác nhau đang cùng chỉ về một hướng. Cuối cùng, Lão tướng Trần tra kiếm vào vỏ. "Tạm thời ta tin các người," ông nói. "Một võ tướng, một thư sinh, và một... yêu tinh. Thật là một liên minh kỳ quặc. Nhưng nếu những gì các người nói là thật, thì đây là hy vọng duy nhất của chúng ta."

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.