Liên minh bất đắc dĩ được thành lập. Nơi gặp gỡ của họ thường là thư phòng của An, một không gian chật chội nhưng chứa đầy tri thức, hoặc ngôi đền cổ linh thiêng. Ba con người, ba thế giới khác nhau, giờ đây cùng ngồi lại trước một mối hiểm họa chung.
Công cuộc tìm kiếm bắt đầu. Họ nhận ra rằng để chống lại một vị thần, trước hết họ phải hiểu về vị thần đó. Lão tướng Trần, với những mối quan hệ và kiến thức về địa lý, lịch sử của mình, đã cho người mang về từ kinh thành những tấm bản đồ cũ và các bộ địa phương chí của triều đình. Đó là những tài liệu chính thống, ghi lại ranh giới các vùng đất, vị trí các ngọn núi, con sông một cách chi tiết.
An, với sự uyên bác của mình, đóng vai trò là người kết nối các mảnh ghép. Chàng đối chiếu những tấm bản đồ của lão tướng với những ghi chép trong các cuốn sách dị lục, dã sử. Chàng phát hiện ra rằng nhiều ngọn núi, con sông có hai cái tên: một cái tên chính thức trong giấy tờ của triều đình, và một cái tên Nôm, tên húy kỵ trong dân gian, thường gắn liền với một truyền thuyết nào đó.
Nhưng người dẫn đường thực sự lại là Nguyệt. Nàng không cần đến bản đồ hay sách vở. Nàng chỉ cần nhắm mắt lại, đặt tay lên những tấm bản đồ cũ, và cảm nhận. "Nơi này, linh khí đã cạn," nàng nói khi lướt tay qua một vùng đồng bằng. "Nơi này, vẫn còn dấu vết của một nghi lễ cổ xưa," nàng thì thầm khi dừng lại ở một ngọn đồi trọc. Ma lực của nàng, giống như một chiếc la bàn vô hình, giúp họ loại bỏ những hướng đi sai và tập trung vào những nơi có khả năng nhất.

Qua nhiều ngày đêm miệt mài, cuối cùng họ cũng tìm ra được một manh mối quan trọng. Lão tướng Trần chỉ vào một dãy núi hiểm trở ở phía Tây, có tên chính thức là dãy Hoành Sơn. Nhưng trong một cuốn sách cổ mà An tìm được, nó lại được gọi là dãy Vạn Tượng, và được mô tả là "nơi ngự trị của Sơn Thần, vị chúa tể của muôn thú và cây cỏ".
Ngay khi Lão tướng Trần chỉ vào cái tên Vạn Tượng trên bản đồ, Nguyệt bỗng rùng mình. "Là nơi này," nàng nói, giọng chắc nịch. "Ta cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ, cổ xưa và đầy phẫn nộ đang bị kìm nén ở đó. Nó giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào."
Họ tiếp tục tìm kiếm trong các tài liệu. An tìm thấy một đoạn ghi chép rời rạc, kể rằng từ khi triều đình mới tôn sùng Nho giáo, các nghi lễ tế Sơn Thần ở dãy Vạn Tượng đã bị bãi bỏ. Vị thần này, người từng được coi là một trong những vị thần tối cao che chở cho đất nước, dần dần bị lãng quên, và cái tên Vạn Tượng cũng bị thay thế bằng cái tên Hoành Sơn khô khan.
"Vậy ra đây là nguyên nhân của sự phẫn nộ," Lão tướng Trần trầm ngâm. "Bị lãng quên, bị tước đi sự thờ phụng. Bất cứ vị thần nào cũng sẽ nổi giận."
"Sự phẫn nộ đó đã tích tụ hàng trăm năm," Nguyệt nói thêm. "Nó đã trở thành một nguồn năng lượng tà ác, đủ sức phá vỡ bất cứ phong ấn nào. Và hành động phá bỏ các miếu thờ của vị quan Lễ bộ kia chính là giọt nước làm tràn ly, làm suy yếu toàn bộ hệ thống phòng thủ tâm linh, tạo cơ hội cho ngài trỗi dậy."
Chân tướng của vị thần và nguyên nhân của mối họa đã dần được hé lộ. Nhưng cùng với đó là một câu hỏi lớn hơn: làm thế nào để ngăn chặn một vị thần đầy quyền năng và đang chìm trong cơn thịnh nộ của hàng thế kỷ?