Vị quan thanh tra Lễ bộ không hài lòng. Dù đã phá hủy các miếu thờ trong làng, ông ta vẫn nghe được những lời đồn đại về một ngôi đền cổ nằm sâu trong khu rừng Cấm, nơi được cho là trung tâm của mọi sự "mê tín" trong vùng. Với sự cuồng tín của một người tin rằng mình đang mang ánh sáng của thánh hiền đi khai hóa cho đám dân đen ngu muội, ông ta quyết định phải nhổ cỏ tận gốc.
Bất chấp lời can ngăn của vị lý trưởng và sự sợ hãi của đám lính, vị quan thanh tra vẫn dẫn một đội quân tiến vào khu rừng. Khu rừng dường như cũng cảm nhận được sự thù địch của những kẻ xâm nhập. Càng vào sâu, không khí càng trở nên âm u, lạnh lẽo. Tiếng chim hót im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những cành cây khẳng khiu như tiếng ai oán, và những bóng đen lướt qua ở khóe mắt khiến đám lính phải rùng mình.
"Chỉ là vượn cáo và gió thổi thôi! Lũ nhát gan!" vị quan thanh tra quát lên, dù chính ông ta cũng cảm thấy một sự bất an khó tả.
Cuối cùng, họ cũng đến được ngôi đền. Vẻ hoang tàn, cổ kính và đầy linh khí của nó không khiến vị quan cảm thấy kính sợ, mà trái lại, càng củng cố thêm niềm tin của ông ta rằng đây chính là một ổ yêu ma. "Đúng là một nơi ma quái! Phá hết cho ta! Phá hết!" ông ta điên cuồng ra lệnh.
Đám lính, dù sợ hãi, vẫn phải tuân lệnh. Họ bắt đầu đập phá những gì còn sót lại của ngôi đền. Nhưng vị quan thanh tra để ý đến bệ thờ bằng đá khổng lồ ở chính giữa. Ông ta cho rằng đó chính là trung tâm của mọi quyền năng tà ác. Trên bệ thờ có khắc những văn tự cổ mà ông ta không thể đọc được, càng khiến ông ta tin rằng đó là những câu thần chú ma quỷ.
"Tránh ra!" ông ta hét lên, giật lấy một cây búa tạ từ tay một người lính. Với một ánh mắt cuồng tín, ông ta dồn hết sức bình sinh, giáng một búa cực mạnh vào giữa bệ thờ.

Một tiếng "RẮC" kinh thiên động địa vang lên. Bệ thờ đá, thứ đã đứng vững với thời gian hàng ngàn năm, nứt toác ra làm đôi.
Ngay khoảnh khắc đó, một sự thay đổi khủng khiếp đã diễn ra. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Từ vết nứt của bệ thờ, một luồng khí đen kịt, đặc quánh như mực và lạnh lẽo như băng giá, phụt lên trời. Luồng khí mang theo một nguồn năng lượng tà ác và phẫn nộ không thể tả xiết, khiến cây cối xung quanh khô héo ngay lập tức, và đám lính phải ngã dúi dụi, ôm ngực khó thở.
Từ sâu dưới lòng đất, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, một âm thanh không thuộc về bất cứ sinh vật nào trên cõi đời này. Đó là tiếng gầm của một sự giam cầm hàng thế kỷ vừa bị phá vỡ, tiếng gầm của một vị thần đầy phẫn nộ vừa tìm thấy đường ra.
Vị quan thanh tra đứng chết lặng, cây búa rơi khỏi tay. Ông ta run rẩy, mặt trắng bệch như giấy. Ông ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản năng cho ông ta biết rằng mình vừa phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn. Ông ta đã không phá hủy một biểu tượng của sự mê tín. Ông ta đã phá vỡ một phong ấn.