Khoảnh khắc phong ấn bị phá vỡ, cả ba người trong liên minh bất đắc dĩ đều cảm nhận được.
Ở thư phòng của An, Lão tướng Trần đang xem xét lại các bản đồ thì bỗng thấy lồng ngực đau nhói, một cảm giác bất an của nhà binh mà ông chưa từng cảm thấy kể cả trong những trận chiến ác liệt nhất. Cùng lúc đó, An đang ngồi đối diện bỗng ôm đầu kêu lên một tiếng đau đớn. Qua linh nhãn của mình, chàng thấy cả thế giới trước mắt như bị xé toạc, hình ảnh của cõi âm và cõi dương chồng chéo lên nhau một cách hỗn loạn.
Nhưng người có phản ứng dữ dội nhất là Nguyệt. Nàng đang đứng bên cửa sổ thì bỗng loạng choạng, khuôn mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch. Một dòng máu nhỏ rỉ ra từ khóe môi nàng. "Phong ấn... đã bị phá rồi," nàng thì thầm, giọng đầy kinh hoàng. "Kẻ ngu xuẩn đó đã làm một việc không thể cứu vãn."
Luồng tà khí từ ngôi đền trong rừng Cấm lan ra với một tốc độ chóng mặt. Nó như một bệnh dịch vô hình, bao trùm lấy cả vùng quê. Bầu trời không còn trong xanh nữa, mà mang một màu vàng úa bệnh hoạn, dù đang là ban ngày. Một làn sương mù kỳ lạ, không tan, bắt đầu giăng mắc khắp các nẻo đường, mang theo mùi của đất ẩm và sự mục rữa.
Trật tự của thế giới bắt đầu đảo lộn. Người dân trong làng hoảng loạn khi thấy những điều không thể tin nổi. Một người đàn bà ra giếng lấy nước thì thấy bóng mình dưới giếng là một bà cụ già không quen biết. Một lão nông đang cày ruộng thì thấy con trâu của mình bỗng dưng đứng yên, mắt trợn trừng, và từ miệng nó phát ra tiếng người thì thầm những điều ghê rợn. Người sống và người chết bắt đầu thoáng thấy nhau, không còn là những bóng hình mờ ảo nữa, mà là những hình ảnh rõ rệt, chồng chéo lên nhau như hai bức tranh được vẽ trên cùng một tấm vải.

Sự hỗn loạn không chỉ dừng lại ở vùng quê hẻo lánh. Tại kinh thành Thăng Long, những hiện tượng kỳ quái cũng bắt đầu xuất hiện, dù không rõ rệt bằng. Nước hồ Gươm bỗng dưng chuyển sang màu đỏ như máu trong vòng một canh giờ rồi lại trong xanh trở lại. Người ta thấy những đoàn người mặc áo lính từ thời xa xưa, im lặng diễu hành qua các con phố vào lúc nửa đêm rồi tan biến vào không khí. Triều đình hoang mang, các quan lại đổ lỗi cho nhau, nhưng không ai hiểu được nguyên nhân sâu xa của vấn đề.
Trong thư phòng của An, không khí nặng nề như chì. Lão tướng Trần nhận được thư báo khẩn từ kinh thành, kể lại những chuyện kỳ dị đang xảy ra. Ông hiểu rằng đây không còn là chuyện của một làng, một huyện nữa.
"Chúng ta hết thời gian rồi," Lão tướng nói, giọng trầm đục. "Sơn Thần đang tỉnh giấc, và cơn giận của ngài đang làm đảo lộn cả cõi âm lẫn cõi dương. Nếu chúng ta không đến dãy Vạn Tượng để ngăn chặn ngài trước khi ngài hoàn toàn phá vỡ phong ấn, cả đất nước này sẽ chìm trong hỗn loạn."
An nhìn Nguyệt, thấy nàng vẫn còn yếu sau cú sốc. Chàng nhìn Lão tướng Trần, thấy vẻ lo âu hằn sâu trên khuôn mặt vị tướng già. Chàng biết rằng cuộc điều tra đã kết thúc. Giờ là lúc phải hành động. Chuyến đi đến dãy Vạn Tượng, đến nơi ngự trị của vị thần bị lãng quên, là không thể tránh khỏi.