📚 Truyện Web

Chương 17: Trận Chiến Tại Sơn Môn

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Con đường mòn dẫn lên đỉnh Vạn Tượng đã bị cây cỏ che lấp từ lâu. Không khí càng lên cao càng loãng và nặng trĩu một áp lực vô hình. Ngay khi họ đặt chân đến một khoảng đất trống trông giống như một cánh cổng tự nhiên được tạo bởi hai tảng đá khổng lồ - nơi mà các văn tự cổ gọi là "sơn môn" - cả ba người đều cảm thấy một sự thay đổi đột ngột. Không gian xung quanh họ bỗng nhiên méo mó. Lão tướng Trần thấy mình đang đứng giữa một chiến trường xưa, bao quanh là những người đồng đội đã hy sinh, ánh mắt họ nhìn ông đầy trách móc. An thì thấy mình đang đứng trước cửa nhà, cha mẹ chàng đang nhìn chàng với ánh mắt thất vọng tột cùng. Nguyệt thì thấy mình bị bao vây bởi những người thợ săn yêu ma với những ngọn đuốc và vũ khí sáng loè. Đó là những ảo ảnh được tạo ra từ nỗi sợ hãi và sự hối tiếc sâu thẳm nhất trong lòng mỗi người. "Tỉnh lại! Đây là ảo ảnh do Sơn Thần tạo ra để thử thách chúng ta!" Nguyệt hét lên, dù chính nàng cũng đang phải vật lộn với tâm ma của mình. Tiếng hét của nàng, được truyền vào một chút linh lực, như một tiếng chuông đánh thức hai người còn lại. Lão tướng Trần nghiến răng, hét lên một tiếng đầy khí phách của nhà binh, và ảo ảnh chiến trường tan vỡ. An nhắm mắt lại, niệm trong đầu rằng chàng đã chọn một con đường khác, và hình ảnh cha mẹ cũng mờ dần. Họ đã vượt qua được thử thách đầu tiên. Nhưng thử thách thật sự chỉ mới bắt đầu. Từ những tảng đá và gốc cây xung quanh, đất đá và rễ cây bắt đầu tụ lại, hình thành nên hai con thạch tượng khổng lồ. Chúng không có mặt mũi, chỉ có hình dáng của những chiến binh to lớn, và di chuyển một cách nặng nề nhưng đầy uy lực. Chúng chính là những linh hồn canh gác cho ngọn núi này. Lão tướng Trần không một chút do dự, rút phắt thanh đao và lao lên phía trước. "Để ta cản chúng! Hai người tìm cách vượt qua!" ông hét lên. Tiếng kim loại va vào đá vang lên chát chúa. Vị lão tướng, dù tuổi cao, nhưng vẫn vô cùng dũng mãnh. Mỗi đường đao của ông đều chính xác và đầy uy lực, nhưng những con thạch tượng dường như không biết đau đớn.

Nguyệt nhanh chóng hỗ trợ. Nàng không tấn công trực diện, mà dùng phép thuật để làm chậm bước tiến của một con thạch tượng, khiến những bước chân của nó trở nên nặng nề hơn. Nàng cũng tạo ra những tấm khiên ánh sáng để đỡ những đòn tấn công bất ngờ, bảo vệ cho Lão tướng. An, đứng phía sau, không thể chiến đấu, nhưng linh nhãn của chàng lại phát huy tác dụng cực lớn. Chàng có thể thấy rõ dòng chảy năng lượng bên trong những con thạch tượng. Chàng phát hiện ra rằng ở giữa ngực của mỗi con, có một hòn đá phát sáng, đó chính là hạt nhân, là điểm yếu của chúng. "Lão tướng quân! Ngực của chúng! Hãy nhắm vào hòn đá phát sáng ở giữa ngực!" An hét lên, chỉ tay về phía điểm yếu của con thạch tượng đang giao chiến với Lão tướng. Nghe lời An, Lão tướng Trần gầm lên một tiếng, dồn hết sức bình sinh, lách qua đòn tấn công của con thạch tượng và đâm thẳng mũi đao vào hòn đá phát sáng. Một tiếng nổ lớn vang lên, con thạch tượng vỡ vụn thành trăm mảnh. Con còn lại thấy vậy liền nổi giận, định lao về phía An. Nhưng Nguyệt đã nhanh hơn một bước. Nàng tạo ra một sợi roi bằng ánh trăng, quất mạnh vào chân nó, khiến nó khuỵu xuống. Tận dụng cơ hội, Lão tướng Trần lao tới và kết liễu nó bằng một đòn tương tự. Sơn môn đã được mở. Con đường lên đỉnh núi đầy hiểm nguy đang ở ngay trước mắt.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.