📚 Truyện Web

Chương 18: Đối Mặt Với Thần Linh

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Vượt qua được sơn môn, con đường lên đỉnh núi trở nên quang đãng một cách kỳ lạ. Không còn ảo ảnh, không còn linh hồn canh gác. Chỉ có một sự im lặng nặng nề và một áp lực ngày càng gia tăng, như thể cả ngọn núi đang nín thở chờ đợi họ. Đỉnh Vạn Tượng là một khoảng đất rộng lớn, bằng phẳng và trơ trụi. Ở chính giữa, có một tảng đá khổng lồ trông giống như một chiếc ngai vàng thô sơ. Bầu trời phía trên đỉnh núi bị bao phủ bởi một cơn bão vĩnh cửu, sấm sét màu tím liên tục rạch ngang những đám mây đen kịt. Khi ba người họ bước lên đỉnh núi, mặt đất rung chuyển. Đất đá, cây khô và cả những tia sét trên trời bắt đầu tụ lại, hình thành nên một hình hài khổng lồ, cao hơn cả những cây cổ thụ lớn nhất. Đó không phải là một hình người rõ rệt, mà là một tập hợp của thiên nhiên thịnh nộ: thân mình làm bằng đá núi, cánh tay là những cành cây khô khốc, và đôi mắt là hai luồng sét sáng rực. Tiếng nói của nó không phát ra từ một cái miệng nào cả, mà là tiếng của sấm rền, của đá lở, vang vọng khắp không gian. "LOÀI NGƯỜI! CÁC NGƯƠI DÁM ĐẾN ĐÂY SAU HÀNG THẾ KỶ LÃNG QUÊN TA SAO?" Sức mạnh của vị thần áp đảo đến mức Lão tướng Trần phải chống đao xuống đất mới đứng vững. An và Nguyệt cũng phải gồng mình chống đỡ. Đây không phải là một kẻ thù mà họ có thể dùng sức mạnh để chiến thắng. "Chúng tôi đến đây không phải để chiến đấu, thưa Sơn Thần," An lấy hết can đảm, cất tiếng nói. "Chúng tôi đến để tìm một sự thấu hiểu." "THẤU HIỂU?" Vị thần gầm lên, tiếng cười của ngài như làm rung chuyển cả ngọn núi. "Các ngươi thì hiểu gì? Các ngươi, những sinh vật nhỏ bé, kiêu ngạo, đã tước đi sự thờ phụng của ta, phá bỏ đền đài của ta, quên lãng tên của ta! Các ngươi chỉ biết xây nên những thành quách bằng gỗ đá, viết ra những luật lệ trói buộc lẫn nhau, và cho rằng mình là chúa tể của trời đất!"

Sơn Thần vung một cánh tay khổng lồ. Bầu trời phía trên họ bỗng nhiên thay đổi. Một ảo ảnh hiện ra, rõ nét như thật. Đó là kinh thành Thăng Long, nhưng đã hoàn toàn đổ nát. Những cung điện nguy nga giờ chỉ còn là những đống gạch vụn, bị rễ cây và dây leo quấn chặt. Rừng rậm đã mọc lại, bao trùm lên tất cả. Con người không còn sống trong những ngôi nhà kiên cố nữa, mà sống trong những bộ lạc nhỏ, săn bắn và hái lượm, hàng ngày phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thiên nhiên. "ĐÂY! ĐÂY LÀ THẾ GIỚI MÀ TA SẼ TẠO RA!" tiếng của Sơn Thần vang vọng. "Một thế giới không có triều đình, không có quan lại, không có những luật lệ giả dối. Một thế giới mà các ngươi sẽ phải học lại cách kính sợ tự nhiên, phải thờ phụng ta để được sinh tồn. Đó mới là trật tự đúng đắn, một sự công bằng nguyên thủy!" Lão tướng Trần kinh hoàng nhìn cảnh tượng đó. Đó là sự sụp đổ của mọi thứ mà ông đã dành cả đời để bảo vệ. Nguyệt thì im lặng, trong ánh mắt nàng có một sự phức tạp khó tả. Nàng là một phần của tự nhiên, và viễn cảnh thiên nhiên giành lại quyền thống trị có một sức hấp dẫn nhất định. Chỉ có An, sau một thoáng choáng ngợp, đã nhìn ra được vấn đề. Chàng thấy sự công bằng trong cơn giận của vị thần, nhưng cũng thấy sự tàn khốc trong thế giới mà ngài muốn tạo ra. Đó không phải là sự cân bằng, đó chỉ là một sự cực đoan khác, một sự trả thù sẽ nhấn chìm tất cả vào hỗn loạn. Chàng biết rằng, mình phải tìm ra một con đường thứ ba.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.