Trước sức mạnh hủy diệt và cơn thịnh nộ của Sơn Thần, Lão tướng Trần và Nguyệt đều cảm thấy bất lực. Một người muốn dùng vũ lực nhưng biết không thể, một người có thể dùng ma thuật nhưng hiểu rằng đó chỉ là dầu đổ vào lửa. Giữa lúc đó, An, người trông có vẻ yếu đuối nhất, lại từ từ bước lên phía trước.
Chàng không nhìn vào đôi mắt sấm sét của vị thần, mà nhìn vào những tảng đá, những gốc cây tạo nên thân hình của ngài. Chàng không tỏ ra sợ hãi, chỉ có một sự bình tĩnh và chân thành.
"Thưa Sơn Thần," An cất tiếng, giọng nói của chàng, dù nhỏ bé, nhưng lại không hề bị tiếng sấm của vị thần át đi. "Cơn giận của ngài là hoàn toàn xác đáng. Loài người chúng tôi đã quá kiêu ngạo, đã quên đi cội nguồn, quên đi sự che chở của các vị thần, của tự nhiên. Thay mặt cho loài người, tôi xin được tạ lỗi với ngài."
Nói rồi, An quỳ xuống, dập đầu ba lần trước Sơn Thần. Một hành động đơn giản, nhưng lại khiến cả Lão tướng Trần và Nguyệt phải kinh ngạc. Và dường như, cơn thịnh nộ của vị thần cũng hơi dịu lại.
An đứng dậy, nói tiếp: "Nhưng, thưa Sơn Thần, hủy diệt thế giới này và bắt con người phải sống trong sợ hãi liệu có phải là cách để lấy lại sự tôn trọng không? Đức tin được xây dựng trên sự sợ hãi không phải là đức tin, đó là sự nô dịch. Ngài là một vị thần của tự nhiên, của sự cân bằng, chứ không phải một bạo chúa."
"SỰ CÂN BẰNG ĐÃ BỊ PHÁ VỠ!" Sơn Thần gầm lên.
"Đúng vậy, nó đã bị phá vỡ bởi sự vô minh của chúng tôi," An đáp lời, không hề nao núng. "Vậy thì hãy để chúng tôi sửa chữa nó. Không phải bằng cách quay về thời kỳ đồ đá, mà bằng cách xây dựng một trật tự mới, một sự hài hòa mới."

An hít một hơi thật sâu, đưa ra lời đề nghị của mình, con đường thứ ba mà chàng đã nghĩ ra. "Thế giới không cần phải bị hủy diệt. Hãy cho chúng tôi một cơ hội. Tôi, kẻ mang trong mình linh nhãn, sẽ là người kết nối. Tôi sẽ đi khắp nơi, dùng kiến thức của mình để ghi chép lại những câu chuyện về các vị, để giảng giải cho con người về Lằn Ranh, về sự cân bằng giữa hai thế giới. Đức tin sẽ được khôi phục, không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng sự thấu hiểu và tôn trọng."
Nguyệt, hiểu được ý của An, bước lên đứng cạnh chàng. Nàng dùng chút linh lực còn lại của mình, tạo ra một ảo ảnh nhỏ trong lòng bàn tay. Ảo ảnh đó không phải là cảnh hoang tàn, mà là cảnh một ngôi làng yên bình, nơi con người và các tinh linh nhỏ bé cùng chung sống, giúp đỡ lẫn nhau. "Đây là thế giới mà chúng ta có thể tạo ra," nàng nói, giọng đầy hy vọng.
Lão tướng Trần, sau một hồi sững sờ, cũng bước lên. Ông tra đao vào vỏ, và bằng một hành động còn gây sốc hơn cả An, ông quỳ một chân xuống theo đúng quân lễ. "Sơn Thần, tôi là một người lính, cả đời chỉ biết đến kỷ luật và trật tự. Nhưng hôm nay, tôi đã thấy được một trật tự cao hơn. Xin ngài hãy cho chúng tôi, cho loài người một cơ hội để chứng tỏ rằng chúng tôi xứng đáng."
Sơn Thần im lặng. Cơn bão trên đỉnh đầu ngài dường như cũng ngừng lại. Ngài nhìn chàng thư sinh nhỏ bé nhưng đầy khí phách, nhìn nữ yêu tinh xinh đẹp nhưng đầy trí tuệ, và nhìn vị tướng quân già nua nhưng đầy danh dự. Ngài đã chờ đợi hàng thế kỷ một sự công nhận, nhưng thứ mà ngài nhận được hôm nay còn hơn thế nữa. Đó là một lời đề nghị về một giao ước mới, một con đường của sự hòa hợp. Cơn thịnh nộ của ngài, được xây dựng bằng hàng trăm năm cô đơn, bắt đầu lung lay.