📚 Truyện Web

Chương 2: Về Chốn Rừng Thiêng

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Cuộc hành trình về quê của An không có ngựa xe, không có người đưa đón. Chàng chỉ có một tay nải nhỏ đựng vài bộ quần áo và mấy cuốn sách cũ, lầm lũi bước đi trên con đường mòn phủ đầy bụi đỏ. Phía sau, kinh thành Thăng Long với những mái lầu son gác tía cứ nhỏ dần, mờ dần rồi khuất hẳn sau những rặng tre xanh. Phía trước, con đường quê mở ra một khung cảnh hoàn toàn khác biệt: những cánh đồng lúa đương thì con gái xanh mướt, những đàn cò trắng thong dong bay lượn, và không khí trong lành mang theo hương lúa non và mùi đất ẩm. Làng của An nằm nép mình bên một khu rừng già mà người dân địa phương gọi là rừng Cấm. Không ai biết khu rừng có tự bao giờ, chỉ biết từ đời ông cha họ đã được dặn không nên vào sâu trong đó. Người ta nói trong rừng có ma thiêng nước độc, có những loài cây cỏ thành tinh, và có cả những vị thần bị lãng quên không còn được thờ phụng. Sự kính sợ đó đã tạo nên một ranh giới vô hình, giữ cho khu rừng gần như nguyên vẹn qua bao năm tháng. An về đến nhà vào một buổi chiều tà. Ngôi nhà ba gian lợp lá cọ đơn sơ nằm cuối làng, im lìm và tĩnh lặng. Cha mẹ chàng đã mất từ vài năm trước, để lại cho chàng một mình hương khói cho tổ tiên. Nỗi cô đơn, cộng với nỗi thất vọng từ kỳ thi, như một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai gầy của chàng. Những ngày sau đó, An chìm trong một nỗi buồn lặng lẽ. Chàng không ra khỏi nhà, chỉ quanh quẩn với mấy cuốn sách cũ nhưng không tài nào đọc nổi một chữ. Đến một buổi chiều, không thể chịu đựng được sự ngột ngạt trong căn nhà trống vắng, An quyết định đi dạo. Đôi chân không chủ đích đã đưa chàng đến bìa rừng Cấm.

Bất chấp những lời răn đe từ thuở nhỏ, một sự tò mò khó giải thích đã thôi thúc An bước vào trong. Càng vào sâu, cây cối càng rậm rạp, ánh nắng chỉ còn là những vệt sáng mỏng manh xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây. Không khí mát lạnh và ẩm ướt, mang theo mùi của lá cây mục, của đất, và của một thứ gì đó cổ xưa, trang nghiêm. Tiếng chim hót, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc dưới chân tạo thành một bản giao hưởng của riêng khu rừng, vừa yên bình lại vừa bí ẩn. An đi mãi, đi mãi, cho đến khi chàng nhận ra mình đã lạc đường. Giữa lúc đang hoang mang, chàng bỗng thấy phía trước có một khoảng trống. Vén một bụi cây gai, An sững người. Trước mắt chàng là một ngôi đền cổ, gần như đã bị khu rừng nuốt chửng. Những rễ cây đa khổng lồ như những con trăn lớn quấn quanh những bức tường đá, rêu xanh phủ một lớp dày trên mái ngói âm dương đã vỡ nát. Hai con sư tử đá trước cửa đền, một con đã mất đầu, con còn lại cũng bị dây leo che gần hết, chỉ để lộ ra một con mắt vô hồn, đăm đăm nhìn vào khoảng không. Ngôi đền toát ra một vẻ đẹp hoang tàn, tĩnh mịch nhưng lại không hề đáng sợ. Trái lại, An cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, như thể chàng đã tìm thấy một nơi trú ẩn cho tâm hồn đang giông bão của mình. Chàng từ từ tiến lại gần, gạt những cành lá rậm rạp để nhìn rõ hơn cánh cửa gỗ đã mục nát. Một thế giới bị lãng quên dường như đang ở ngay trước mắt, và có một điều gì đó bên trong đang khẽ gọi tên chàng.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.