Sự im lặng trên đỉnh Vạn Tượng kéo dài như vô tận. Cuối cùng, hình hài khổng lồ của Sơn Thần bắt đầu tan rã. Nhưng không phải trong một vụ nổ phẫn nộ, mà tan ra một cách nhẹ nhàng. Đá trở về với núi, cây khô trở về với đất, sấm sét trở về với mây. Cơn bão vĩnh cửu trên đỉnh núi tan dần, và lần đầu tiên sau hàng thế kỷ, ánh nắng mặt trời chiếu rọi xuống nơi đây.
"TA CHẤP NHẬN GIAO ƯỚC CỦA NGƯƠI, HỠI KẺ CÓ LINH NHÃN," một tiếng nói cuối cùng, không còn là tiếng sấm mà chỉ là một lời thì thầm của gió, vang vọng trong tâm trí của ba người. "HÃY NHỚ LỜI HỨA CỦA NGƯƠI. NẾU LOÀI NGƯỜI LẠI MỘT LẦN NỮA LÃNG QUÊN, TA SẼ TRỞ LẠI."
Rồi, tất cả trở lại yên tĩnh. Mối đe dọa đã tạm thời qua đi.
Khi ba người họ mệt mỏi xuống núi, họ thấy một bóng người đang ngồi thất thần ở sơn môn. Đó là vị quan thanh tra Lễ bộ. Trông ông ta già đi cả chục tuổi, ánh mắt không còn vẻ cao ngạo mà chỉ còn sự trống rỗng. Ông ta đã chứng kiến tất cả, và thế giới quan của ông ta đã hoàn toàn sụp đổ. Ông ta không nói một lời, chỉ lẳng lặng đứng dậy và bước đi như một kẻ mất hồn về phía kinh thành, một người mà sự thật đã trừng phạt nặng nề hơn bất cứ hình phạt nào.
Họ trở về làng. Cảnh vật đã dần trở lại bình thường. Bầu trời trong xanh trở lại, sương mù tan biến, Lằn Ranh đã ổn định, dù dường như nó không còn cứng nhắc như trước, mà có một sự linh động, mờ ảo đầy tinh tế.
Một năm sau.
Ngôi đền cổ trong rừng Cấm đã được dọn dẹp sạch sẽ và tu sửa lại. Nó không trở thành một nơi thờ tự ồn ào, mà là một nơi nghiên cứu và chiêm nghiệm. An, không còn là một thư sinh thất bại, mà đã trở thành người trông coi ngôi đền. Chàng không cầu danh lợi, mà dành thời gian để ghi chép lại những kiến thức về cõi âm, về các vị thần, về Lằn Ranh, và về một giao ước mới giữa hai thế giới.
Lão tướng Trần đã trở về kinh thành. Bằng uy tín của mình, ông đã thuyết phục được một bộ phận trong triều đình, rằng việc tôn trọng các tín ngưỡng dân gian không phải là mê tín, mà là tôn trọng lịch sử và sự hài hòa của đất trời. Những nghi lễ cổ xưa dần được khôi phục, không phải một cách mù quáng, mà với một sự thấu hiểu mới.

Và Nguyệt, nàng đã không quay về chốn rừng sâu một mình. Nàng ở lại ngôi đền cùng An. Nỗi buồn về một thế giới đang tàn phai của nàng đã được thay thế bằng niềm hy vọng. Nàng giúp An hiểu thêm về thế giới của nàng, và ngược lại, học từ An về thế giới của chàng.
Một buổi chiều hoàng hôn, An đang ngồi bên bàn đá, cặm cụi viết. Nguyệt đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn chàng. Ánh nắng vàng của buổi chiều chiếu qua tán lá, tạo nên một khung cảnh yên bình và thơ mộng. Con đường khoa cử của An đã khép lại, nhưng một con đường khác, rộng lớn và ý nghĩa hơn nhiều, đã mở ra. Chàng đã tìm thấy vị trí của mình, không phải trong triều đình, mà là trên lằn ranh mờ ảo giữa hai thế giới, một người giữ gìn sự cân bằng, một người kể chuyện cho cả thần linh và con người.