An lấy hết can đảm, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đã mục ruỗng. Cánh cửa kêu lên một tiếng kẽo kẹt ai oán rồi từ từ mở ra, để lộ không gian tăm tối, ẩm mốc bên trong. Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi của bụi bặm, của hương tàn và của thời gian ngưng đọng, phả vào mặt An khiến chàng rùng mình. Chàng bước vào trong, mắt cố gắng làm quen với bóng tối.
Bên trong ngôi đền rộng hơn An tưởng. Ánh sáng yếu ớt từ cửa chính và vài lỗ thủng trên mái nhà chỉ đủ để soi mờ mờ những cây cột gỗ lim to lớn đã sạm đen, những bức hoành phi câu đối phủ đầy mạng nhện và một bệ thờ đá khổng lồ ở chính giữa. Trên bệ thờ không có tượng thần, chỉ có một bát hương bằng đồng đã ngả màu xanh và vài món đồ tế lễ bằng gốm sứ vỡ nát. Mọi thứ đều toát lên một vẻ điêu tàn, một sự lãng quên đến đau lòng.
An cảm nhận được một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, một sự tĩnh lặng nặng nề đến mức chàng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Nhưng lạ thay, giữa sự hoang tàn đó, chàng lại cảm thấy một nguồn năng lượng vô hình, một cảm giác vừa linh thiêng, vừa có chút gì đó ma mị, như thể có vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía chàng từ trong bóng tối. Chàng tự trấn an, cho rằng đó chỉ là do mình quá đa cảm sau những biến cố đã xảy ra.
Khi mặt trời dần lặn, những vệt nắng cuối cùng xuyên qua kẽ lá, chiếu vào trong đền, tạo nên những cột sáng mờ ảo trong không khí đầy bụi. Chính lúc này, An bắt đầu nhận thấy những điều kỳ lạ. Trong một góc tối, chàng thoáng thấy một bóng đen lướt qua, nhanh đến mức chàng nghĩ mình hoa mắt. Rồi chàng nghe thấy những tiếng thì thầm văng vẳng đâu đây, giống như tiếng gió rít qua kẽ lá, nhưng lại mang một âm điệu ai oán, thê lương.

An đứng chết lặng, toàn thân căng cứng. Chàng dụi mắt, cố gắng thuyết phục bản thân rằng tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. "Tâm loạn sinh ma," sách thánh hiền đã dạy như vậy. Nhưng rồi, khi vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn vụt tắt, bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy ngôi đền, những điều không tưởng bắt đầu hiện ra rõ rệt hơn.
Từ sau những cây cột, những bóng hình mờ ảo, trong suốt như sương khói bắt đầu hiện ra. Có hình một cụ già mặc áo nâu sồng, tay chống gậy trúc, ánh mắt đượm buồn nhìn về phía xa xăm. Có hình một người thiếu phụ tóc xõa, đang ngồi khóc nức nở bên một góc tường. Và có cả những tinh linh nhỏ bé, hình thù như những đốm lửa xanh lét, bay lượn vật vờ trong không trung.
Chúng không giống những yêu ma hung dữ trong truyện kể. Chúng chỉ lặng lẽ tồn tại trong không gian của riêng mình, mỗi người một nỗi niềm, một sự ai oán không thể giải tỏa. Nhưng đối với An, một thư sinh từ nhỏ đến lớn chỉ tin vào đạo lý của Khổng Mạnh, cảnh tượng này còn đáng sợ hơn bất cứ loài mãnh thú nào. Chàng muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng hai chân như bị chôn chặt xuống đất. Toàn bộ thế giới quan mà chàng dày công xây dựng trong suốt mười mấy năm đèn sách, giờ đây đang sụp đổ ngay trước mắt. Chàng không hoa mắt, cũng không phải tưởng tượng. Đây là sự thật, một sự thật đáng sợ rằng thế giới này còn có một "cõi" khác, một cõi âm mà mắt thường không thể thấy, đang tồn tại song song ngay trước mắt chàng.