📚 Truyện Web

Chương 4: Gặp Gỡ Hồ Ly

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Cơn hoảng loạn dâng lên đến đỉnh điểm, An lùi lại, vấp phải một mảnh vỡ trên sàn và ngã ngồi xuống đất. Chàng lắp bắp, cố gắng đọc những câu thánh hiền để trừ tà, nhưng đầu óc trống rỗng, không thể nhớ nổi một chữ. Những bóng ma vẫn vật vờ, lơ đãng, dường như không hề để ý đến sự hiện diện của chàng, nhưng chính sự thờ ơ đó lại càng khiến An thêm kinh hãi. Chàng là một kẻ ngoại lai, một kẻ xâm nhập vào một thế giới mà chàng không thuộc về. Ngay lúc An nghĩ rằng mình sẽ phát điên vì sợ hãi, một giọng nói trong trẻo như tiếng suối, nhẹ nhàng như gió thoảng bỗng vang lên từ gian chính điện. "Đừng sợ hãi, hỡi người trần mắt thịt. Họ không có ý làm hại ngươi đâu." An giật mình, ngước nhìn về phía phát ra giọng nói. Từ trong bóng tối sâu thẳm của bệ thờ, một bóng hình từ từ hiện ra. Nàng không giống những linh hồn mờ ảo kia. Nàng hiện hữu một cách rõ ràng, tinh tế và sống động. Nàng mặc một bộ váy lụa trắng muốt, mềm mại như mây, khẽ lay động dù trong đền không hề có gió. Mái tóc đen dài của nàng buông xõa, điểm xuyết vài bông hoa trắng nhỏ li ti.

Nàng bước đi nhẹ nhàng, không một tiếng động, như đang lướt trên mặt đất. Một vầng sáng mờ ảo, dịu nhẹ tỏa ra từ quanh người nàng, xua đi bóng tối và cái lạnh lẽo của ngôi đền. Nàng có một vẻ đẹp không thuộc về cõi trần, một vẻ đẹp vừa thanh tao, thoát tục, lại vừa có chút gì đó bí ẩn, mê hoặc. Đôi mắt nàng sáng như sao, sâu thẳm và tĩnh lặng, dường như chứa đựng cả trí tuệ và nỗi buồn của ngàn năm. Khi nàng đến gần, những linh hồn vật vờ kia dường như cũng cảm nhận được uy nghiêm của nàng, chúng khẽ cúi đầu rồi từ từ lùi vào bóng tối, trả lại sự tĩnh lặng cho ngôi đền. Nàng dừng lại trước mặt An, người vẫn đang ngồi bệt dưới đất, ngây ngẩn nhìn nàng. "Ngươi... ngươi là ai?" An lắp bắp hỏi, sự sợ hãi trong lòng đã phần nào được thay thế bằng sự kinh ngạc. Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng buồn. "Ta là Nguyệt. Có kẻ gọi ta là yêu ma, có người gọi ta là tinh linh. Nhưng ta chỉ là một sinh linh đã sống đủ lâu để chứng kiến thế giới đổi thay." "Yêu... yêu ma?" An run rẩy. Chàng đã đọc về chúng trong những câu chuyện chí quái, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng thực sự tồn tại, và lại còn mang một hình dáng xinh đẹp đến nhường này. "Ngươi không cần phải kinh ngạc như vậy," Nguyệt nói, giọng nàng vẫn đều đều, bình thản. "Thế giới này vốn dĩ rộng lớn hơn những gì sách vở của các ngươi ghi lại. Việc ngươi có thể nhìn thấy họ, và nhìn thấy ta, không phải là một sự nguyền rủa. Đó là một khả năng, một loại thiên phú đã bị lãng quên từ lâu." "Khả năng?" An lẩm bẩm, vẫn chưa hết bàng hoàng. "Ta... ta chỉ là một thư sinh trượt khoa..." "Con đường khoa cử không phải là con đường duy nhất," Nguyệt ngắt lời, ánh mắt nàng nhìn xuyên thấu vào tâm can An. "Đôi khi, thất bại ở một con đường lại là để mở ra một lối đi khác. Ngươi có 'linh nhãn', khả năng nhìn thấu cõi vô hình. Đó là lý do vì sao ngôi đền này đã gọi ngươi đến." Nguyệt đưa tay ra, một bàn tay trắng ngần, thon dài. Nàng nhìn An, ánh mắt vừa như khích lệ, vừa như thách thức. "Đứng dậy đi, thư sinh. Cơn sợ hãi của ngươi đã qua rồi. Giờ là lúc để học hỏi."

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.