📚 Truyện Web

Chương 5: Lằn Ranh Mỏng Manh

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

An vịn vào một thân cột, gắng gượng đứng dậy. Đầu óc chàng vẫn còn quay cuồng, cố gắng sắp xếp lại những điều vừa tai nghe mắt thấy. Một hồ ly tinh đang đứng trước mặt chàng, và những bóng ma là có thật. Thế giới quan của một nhà Nho duy lý trong chàng đã hoàn toàn vỡ vụn, nhưng sự tò mò của một học giả lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi. "Học hỏi?" An hỏi lại, giọng vẫn còn run. "Học hỏi điều gì?" Nguyệt không trả lời ngay. Nàng xoay người, bước ra phía cửa đền. An ngập ngừng một lúc rồi cũng đi theo. Khi cả hai đứng ở ngưỡng cửa, nhìn ra khu rừng đang chìm dần vào đêm, An mới nhận ra sự khác thường của khung cảnh. Màn đêm không dày đặc, đen kịt như mọi khi. Thay vào đó, nó có một màu tím biếc kỳ lạ, và không gian dường như đang rung động, lung linh như mặt nước hồ thu. "Ngươi thấy không?" Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm xuống, mang một nỗi ưu tư sâu sắc. "Đây chính là điều ta muốn ngươi học. Về Lằn Ranh." "Lằn ranh?" "Đúng vậy. Giữa thế giới của các ngươi – cõi dương, và thế giới của chúng ta – cõi âm, luôn có một lằn ranh. Nó không phải là một bức tường hữu hình, mà là một dòng chảy năng lượng được dệt nên bởi trật tự của trời đất và được củng cố bởi đức tin của con người." Nguyệt đưa tay chỉ về phía ngôi làng xa xa, nơi những ánh đèn dầu le lói vừa được thắp lên. "Đức tin vào thần linh, sự kính sợ đối với tự nhiên, lòng thành kính với tổ tiên... Tất cả những điều đó đã nuôi dưỡng cho Lằn Ranh vững chắc qua hàng ngàn năm."

An im lặng lắng nghe, cố gắng dùng tư duy logic của mình để hiểu những khái niệm siêu hình này. Chàng nhớ lại những buổi thiết triều, nơi các vị đại thần chỉ mải tranh luận về văn chương, điển lễ, còn các nghi lễ tế trời đất, thần sông thần núi thì ngày càng bị xem nhẹ, cho là tốn kém và vô ích. Nguyệt thở dài, một hơi thở như sương khói tan vào không khí. "Nhưng giờ đây, đức tin đó đang phai nhạt. Triều đình của các ngươi chỉ tôn sùng Nho giáo, cho rằng mọi thứ không có trong sách vở thánh hiền đều là mê tín dị đoan. Con người ngày càng kiêu ngạo, cho rằng mình có thể chinh phục và kiểm soát mọi thứ. Họ không còn kính sợ, cũng chẳng còn tin tưởng." Nàng dừng lại, ánh mắt nhìn An đầy ẩn ý. "Khi đức tin suy tàn, Lằn Ranh sẽ mỏng đi. Trật tự của hai thế giới sẽ bị nhiễu loạn. Đó là lý do vì sao gần đây trong làng của ngươi lại xảy ra nhiều chuyện kỳ lạ: gia súc chết không rõ nguyên nhân, người dân gặp ác mộng, và trẻ con khóc đêm không dứt." Những lời của Nguyệt như sấm sét đánh ngang tai An. Chàng nhớ lại những lời xì xào, bàn tán của dân làng mấy tuần nay. Ban đầu, chàng chỉ cho rằng đó là do dịch bệnh hoặc ngẫu nhiên. Nhưng giờ đây, khi xâu chuỗi lại mọi việc, một cảm giác bất an đến rợn người bắt đầu xâm chiếm lấy chàng. "Và đó cũng là lý do vì sao một thư sinh như ngươi, người vốn không có liên hệ gì với thế giới này, lại đột nhiên có thể nhìn thấy chúng ta," Nguyệt kết luận. "Khi Lằn Ranh mỏng manh, những người có tâm hồn nhạy cảm như ngươi sẽ vô tình bước qua nó. Ngươi không phải là người duy nhất, nhưng ngươi là người đầu tiên tìm đến được nơi này." An nhìn vào màn sương mờ ảo đang dần bao phủ lấy ngôi làng, cảm thấy một gánh nặng vô hình còn lớn hơn cả nỗi thất vọng vì thi trượt đang đè lên vai mình. Chàng không chỉ đối mặt với tương lai vô định của bản thân, mà dường như còn bị cuốn vào một cuộc biến động to lớn hơn gấp bội, một cuộc biến động có thể nhấn chìm cả hai thế giới.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.