📚 Truyện Web

Chương 6: Vị Tướng Quân Hoài Cổ

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Cách xa khu rừng Cấm hàng trăm dặm, trong một phủ đệ uy nghiêm ở phía tây kinh thành Thăng Long, một người đàn ông cũng đang cảm nhận được sự bất an của đất trời. Đó là Lão tướng Trần, một võ tướng đã về hưu nhưng uy danh vẫn còn vang dội khắp trong ngoài triều chính. Dù đã lui về ở ẩn, ông vẫn giữ nếp sống kỷ luật của một người nhà binh, và quan trọng hơn, vẫn âm thầm duy trì những nghi lễ cổ xưa mà cha ông đã truyền lại. Phủ đệ của ông không tráng lệ nguy nga, mà mang vẻ trầm mặc, cổ kính. Sân gạch Bát Tràng đã mòn vẹt theo năm tháng, bên cạnh là một hồ sen nhỏ tĩnh lặng. Nơi trang nghiêm nhất trong phủ là từ đường, nơi thờ cúng tổ tiên và các vị thần linh mà dòng họ Trần đã phụng sự qua nhiều thế hệ. Nơi đây không chỉ có bài vị của tổ tiên, mà còn có cả những bức tượng gỗ nhỏ của thần Sông, thần Núi, những vị thần bản địa đã bị triều đình dần lãng quên. Trong không gian tĩnh mịch chỉ có mùi trầm hương và tiếng mõ đều đều, Lão tướng Trần, trong bộ lễ phục trang trọng, đang thực hiện nghi lễ bói mai rùa, một nghi lễ cổ xưa để hỏi ý trời đất về những việc đại sự. Ông hơ nóng chiếc mai rùa trên ngọn lửa tinh khiết, miệng lẩm nhẩm những lời khấn cổ. Tóc ông đã bạc trắng, khuôn mặt đầy những nếp nhăn của tuổi tác và những vết sẹo của một thời chinh chiến, nhưng đôi mắt vẫn sáng và cương nghị.

"Tách..." Một tiếng nứt nhỏ vang lên. Lão tướng cẩn trọng nhấc chiếc mai rùa ra khỏi ngọn lửa, chăm chú xem xét những đường nứt vừa hiện ra. Càng nhìn, chân mày ông càng nhíu chặt lại. Những đường nứt hỗn loạn, không theo bất cứ một quy luật nào, tạo thành một hình thù kỳ dị mà ông chưa từng thấy trong suốt mấy mươi năm thực hành nghi lễ. Nó không báo hiệu hung hay cát, mà báo hiệu một sự hỗn loạn, một sự đảo lộn trật tự đến tận gốc rễ. "Trời đất đảo điên, âm dương nhiễu loạn," ông lẩm bẩm, giọng nói trầm đục đầy lo âu. Lão tướng Trần đứng dậy, chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong từ đường. Ông lo lắng không phải không có lý do. Gần đây, ông đã nghe nhiều về việc triều đình, dưới sự thúc đẩy của các vị quan Lễ bộ sùng Nho, đã ra lệnh bãi bỏ nhiều nghi lễ tế thần ở các địa phương, cho rằng đó là lãng phí và mê tín. Họ chỉ chú trọng vào việc tế lễ Khổng Tử, vào những bài kinh văn khô khan mà quên mất rằng nền văn minh của dân tộc này được xây dựng trên sự hòa hợp với thiên nhiên, với các vị thần linh đã che chở cho mảnh đất này từ thuở hồng hoang. Ông nhìn lên những bức tượng thần linh phủ một lớp bụi mỏng trên bàn thờ, lòng trào dâng một nỗi buồn sâu sắc. "Khi con người quên đi thần linh, thần linh liệu có còn che chở cho con người?" Ông thở dài, cảm thấy một sự bất lực của tuổi già. Ông biết có điều gì đó không ổn đang xảy ra, một mối nguy hiểm vô hình đang đến gần, nhưng ông không biết nó là gì và bắt đầu từ đâu. Ánh mắt của vị lão tướng hướng về phía xa xăm, nơi kinh thành vẫn đang hoa lệ, nhưng trong mắt ông, nó đang được bao phủ bởi một lớp sương mù của sự kiêu ngạo và lãng quên.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.