📚 Truyện Web

Chương 7: Lời Cảnh Báo Từ Quá Khứ

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Nghe theo lời Nguyệt, An quyết định tìm kiếm câu trả lời trong thứ mà chàng am hiểu nhất: sách vở. Thư phòng của gia đình An, dù không lớn bằng các thư viện ở kinh thành, nhưng lại chứa rất nhiều sách quý và những ghi chép của tổ tiên qua nhiều đời làm học giả. Nơi đây, không khí luôn phảng phất mùi giấy cũ và mực tàu, một mùi hương mà An đã quen thuộc từ thuở nhỏ. Nhưng hôm nay, chàng bước vào thư phòng với một tâm thế hoàn toàn khác, không phải để ôn luyện kinh sử, mà để tìm kiếm những bí ẩn bị che giấu. Nguyệt đi theo An vào thư phòng. Nàng lướt qua những giá sách cao ngất, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò. Nàng không biết chữ của loài người, nhưng nàng có thể cảm nhận được linh khí và dòng chảy thời gian còn đọng lại trên từng cuộn sách, từng trang giấy. "Tổ tiên của ngươi cũng là những người thú vị," Nguyệt nhận xét. "Trong những ghi chép về điển lễ, về lịch sử, ta cảm nhận được họ đã cố gắng ghi lại cả những câu chuyện không thuộc về thế giới của các ngươi. Chúng bị che giấu rất kỹ, như thể họ vừa muốn lưu truyền lại, lại vừa sợ hãi chính những điều đó." An bắt đầu công cuộc tìm kiếm. Chàng không còn đọc sách theo cách của một nhà Nho, chỉ tìm kiếm đạo lý và lẽ phải. Giờ đây, chàng đọc với con mắt của một người đã biết về sự tồn tại của cõi âm. Chàng chú ý đến những mẩu truyện dân gian, những ghi chép về các vị thần địa phương, những chi tiết mà trước đây chàng luôn bỏ qua vì cho là hoang đường. Thời gian trôi đi, ánh nến trong thư phòng cháy hết cây này đến cây khác. Nguyệt ngồi yên một bên, sự kiên nhẫn của nàng dường như là vô tận. Thỉnh thoảng, nàng lại chỉ vào một giá sách, một cuộn tre, nói rằng nàng cảm nhận được một linh khí khác thường từ nơi đó. Theo sự chỉ dẫn của nàng, An đã tìm thấy nhiều ghi chép thú vị, nhưng vẫn chưa có gì thực sự rõ ràng. Mãi cho đến gần sáng, khi An đã mệt mỏi và định bỏ cuộc, Nguyệt bỗng đứng dậy, tiến đến một chiếc rương gỗ cũ kỹ nằm trong góc phòng. "Thứ chúng ta cần tìm nằm trong này." An mở chiếc rương ra. Bên trong là những cuộn gia phả và một vài cuộn sách tre đã rất cũ, mối mọt đã bắt đầu gặm nhấm. Đây là những di vật cổ xưa nhất của dòng họ. An cẩn thận lấy ra một cuộn sách tre có tựa đề "An Tĩnh Huyện Dị Lục". Chàng trải cuộn sách ra, những dòng chữ cổ hiện ra, nét chữ đã mờ nhưng vẫn còn đọc được.

Cuộn sách ghi lại những câu chuyện kỳ lạ, những truyền thuyết ở chính vùng đất quê hương của An. Và rồi, An tìm thấy nó. Một đoạn văn ngắn, ghi lại một lời sấm truyền từ thời xa xưa: "Khi con người chỉ còn tin vào mắt thấy tai nghe, khi những ngôi đền cũ trở nên hoang lạnh, khi đức tin vào trời đất phai tàn, vị thần của núi sâu sẽ tỉnh giấc. Ngài sẽ đòi lại những gì đã mất, và Lằn Ranh sẽ bị xóa nhòa. Kẻ nào mang trong mình 'linh nhãn' sẽ là người đứng giữa hai thế giới, hoặc là kẻ hàn gắn, hoặc là kẻ hủy diệt." An đọc to những dòng chữ đó, giọng chàng run run. Khi chữ cuối cùng được thốt ra, một cơn gió lạnh đột nhiên thổi vào thư phòng, làm ngọn nến trên bàn phụt tắt, để lại cả căn phòng trong bóng tối. An và Nguyệt nhìn nhau, cả hai đều hiểu rằng họ vừa tìm thấy mảnh ghép quan trọng nhất, và cũng là đáng sợ nhất của câu chuyện. Một vị thần cổ xưa đang trên đường trở lại.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.