Vài ngày sau khi phát hiện ra lời sấm truyền đáng sợ, sự yên bình của ngôi làng nhỏ nơi An ở đã bị phá vỡ. Một đoàn người ngựa từ kinh thành tiến vào làng, dẫn đầu là một vị quan mặc áo bào gấm, mũ cánh chuồn, mặt lạnh như tiền. Đi theo sau ông ta là một đội lính hộ vệ, khí thế hùng hổ, khiến dân làng vừa tò mò vừa sợ hãi, dạt cả sang hai bên đường.
Đoàn người dừng lại ở giữa sân đình. Vị quan kia, với dáng vẻ cao ngạo, bước lên mấy bậc thềm, không thèm để ý đến vị lý trưởng già đang khúm núm chạy ra chào đón. Ông ta ra hiệu cho một tên lính hầu trải một cuộn giấy vàng và bắt đầu đọc to, giọng lanh lảnh và đầy uy quyền. Đó là một chiếu chỉ của Lễ bộ, ra lệnh cho toàn dân trong huyện phải "bài trừ mê tín dị đoan, quay về với chính đạo của thánh hiền".
Chiếu chỉ yêu cầu phá bỏ toàn bộ các miếu thờ, am nhỏ không thuộc hệ thống thờ tự chính thống của triều đình. Điều đó có nghĩa là miếu thổ công ở đầu làng, am thờ cô hồn ở bến nước, và cả cây đa cổ thụ nơi người dân vẫn lén thờ thần cây... tất cả đều phải bị phá hủy.
An đứng trong đám đông, nghe từng lời của chiếu chỉ mà lòng lạnh toát. Chàng không phải là người mê tín, nhưng chàng hiểu rằng những nơi thờ tự đó, dù nhỏ bé, nhưng lại là nơi gửi gắm đức tin và sự kính sợ của người dân. Chúng là những sợi dây neo tinh thần, kết nối con người với vùng đất mà họ đang sống, và cũng là những viên gạch nhỏ xây nên Lằn Ranh mà Nguyệt đã nói.
Vị quan thanh tra, sau khi đọc xong chiếu chỉ, lạnh lùng tuyên bố: "Chính đạo của thánh hiền là con đường duy nhất dẫn đến thái bình. Những thứ yêu ma quỷ quái này chỉ làm nhiễu loạn nhân tâm, tổn hại quốc thể. Kể từ hôm nay, ai còn lén lút thờ cúng những thứ tà ma ngoại đạo này sẽ bị trị tội nặng!"
Nói rồi, ông ta ra lệnh cho đám lính bắt đầu hành động ngay lập tức. Đám lính, tuân theo mệnh lệnh, hùng hổ tiến đến miếu thổ công nhỏ bé ở ngay cạnh sân đình. Đó là một ngôi miếu nhỏ, chỉ vừa đủ để đặt một bát hương và vài đĩa hoa quả, nhưng đã tồn tại ở đó không biết bao nhiêu đời, che chở cho sự bình an của dân làng.

Trước sự chứng kiến bất lực và đau xót của dân làng, đám lính dùng búa và xà beng đập nát ngôi miếu. Bát hương bị hất văng xuống đất, vỡ tan. Những bông hoa cúc trắng bị giày xéo dưới chân những kẻ thi hành công vụ. Vị quan thanh tra đứng khoanh tay, vẻ mặt hoàn toàn vô cảm, như thể ông ta đang làm một việc vô cùng cao cả và đúng đắn.
An siết chặt nắm tay, cảm giác bất lực và phẫn nộ dâng lên trong lồng ngực. Chàng muốn lao ra ngăn cản, muốn hét vào mặt vị quan kia rằng ông ta không hiểu gì cả, rằng hành động của ông ta sẽ gây ra một hậu quả khủng khiếp. Nhưng chàng chỉ là một thư sinh trượt khoa, không quyền không thế, lời nói của chàng có trọng lượng gì chứ?
Khi ngôi miếu chỉ còn là một đống gạch vụn, An cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí. Một luồng khí lạnh lẽo hơn cả gió bấc tháng Chạp dường như đang lan tỏa ra từ đống đổ nát. Chàng có thể nghe thấy, bằng đôi tai của "linh nhãn", những tiếng rên rỉ ai oán, phẫn nộ của một sinh linh vừa mất đi nơi trú ngụ. Vị quan thanh tra và đám lính của ông ta, nhân danh ánh sáng của lý trí, lại đang vô tình giải phóng cho bóng tối.