📚 Truyện Web

Chương 9: Ngọn Lửa Phẫn Nộ

Truyện: Lằn Ranh Mờ Ảo

Đêm đó, làng An Tĩnh không còn yên bình. Sau khi quan thanh tra và đoàn tùy tùng rời đi, để lại sau lưng là những đống gạch vụn và nỗi hoang mang của dân làng, một sự im lặng khác thường bao trùm lên tất cả. Nhưng khi màn đêm buông xuống, sự im lặng đó bị phá vỡ bởi những âm thanh và sự việc kỳ quái. Đầu tiên là những tiếng cười khúc khích ma quái vang lên từ đầu làng, nơi miếu thổ công đã bị phá. Rồi nhà lão nông dân gần đó bỗng dưng bị ném đá lên mái nhà rào rào mà không thấy một bóng người. Sáng hôm sau, bà hàng xén ra mở hàng thì thấy mấy thúng gạo của mình đã bị trộn lẫn với đất cát. Sự việc ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Lưới đánh cá của ngư dân để phơi trên sân bỗng dưng bị rối thành một nùi không thể gỡ nổi, mấy con trâu trong chuồng thì cứ rống lên từng hồi bất an, còn trẻ con trong làng thì đồng loạt khóc ré lên giữa đêm mà không ai dỗ được. Dân làng sợ hãi, họ đóng chặt cửa, không dám ra ngoài vào ban đêm. Họ bắt đầu xì xào về việc các vị thần linh nổi giận, về việc phá miếu đã kinh động đến những thứ không nên kinh động. Nỗi sợ hãi bao trùm, còn hơn cả khi có dịch bệnh hay đói kém. Chỉ có An là người duy nhất hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đứng trên gác xép nhà mình nhìn ra xóm làng trong đêm, "linh nhãn" của chàng có thể thấy rõ những gì mắt thường không thấy được. Chàng thấy một đám tiểu yêu, những tinh linh nhỏ bé của đất, của cây cỏ, đang tức giận chạy khắp nơi gây rối. Chúng là những sinh linh vốn hiền hòa, được người dân thờ phụng, nương tựa vào những ngôi miếu nhỏ. Giờ đây, nhà của chúng đã bị phá, chúng trở nên bơ vơ và giận dữ.

An thấy một con mộc tinh (tinh linh của cây) nhỏ bé, người phủ đầy lá cây, đang ngồi trên nóc nhà một người dân, dùng những quả sấu nhỏ ném xuống sân để trêu chọc con chó đang sủa ầm ĩ. Chàng thấy một con hà bá (tinh linh sông nước) đang nghịch ngợm làm rối tung mấy tay lưới. Chúng không có ác ý giết người, nhưng sự phẫn nộ và những trò đùa quái ác của chúng đang làm đảo lộn cuộc sống của cả làng. An tìm đến ngôi đền cổ trong rừng để gặp Nguyệt. Nàng vẫn bình thản ngồi bên bệ thờ, như thể mọi chuyện xảy ra ngoài kia không hề ảnh hưởng đến nàng. "Nàng biết chuyện gì đang xảy ra trong làng, phải không?" An hỏi, giọng có phần trách móc. "Ta biết," Nguyệt đáp, mắt không mở. "Đó là điều tất yếu sẽ xảy ra khi con người phá vỡ giao ước với tự nhiên. Lửa giận của những tinh linh nhỏ bé này mới chỉ là sự khởi đầu. Chúng chỉ đang đòi lại sự chú ý mà chúng đã bị tước đoạt." "Nhưng dân làng vô tội! Họ cũng chỉ làm theo lệnh của quan trên," An nói. "Trong cuộc biến động của trời đất, không có ai là hoàn toàn vô tội," Nguyệt nói, cuối cùng cũng mở mắt ra nhìn An. "Sự im lặng và chấp nhận của họ trước hành động ngu xuẩn của vị quan kia cũng là một phần của vấn đề. Nhưng ta hiểu sự lo lắng của ngươi. Ngươi, với đôi mắt này, là người duy nhất có thể đứng ra hòa giải. Ngươi định làm gì, hỡi chàng thư sinh?" Câu hỏi của Nguyệt khiến An sững lại. Chàng có thể thấy vấn đề, nhưng chàng không biết phải giải quyết nó như thế nào. Chàng chỉ là một người trần mắt thịt, làm sao có thể can thiệp vào chuyện của cõi âm? Một cảm giác trách nhiệm nặng nề bắt đầu hình thành trong tâm trí An. Chàng không thể chỉ đứng nhìn dân làng của mình sống trong sợ hãi.

Bình luận

© 2025 Truyện Web. Đọc truyện miễn phí, không quảng cáo chen ngang.